Chủ Nhật, 18 tháng 6, 2017

Ba Ba Quân Nhân - Chương 72

Chương 72: Trở thành phu nhân Hoàng Phủ

Vụng trộm trốn dưới thân cây, Khê Nhi xác định không khiến cho Hạ Dạ cùng Hoàng Phủ Liệt trong nhà cây chú ý, đầu tiên là kiểm tra đường vân bên ngoài của thang dây, sau lại dùng lực kéo kéo thang dây.

Quả nhiên không phải là cái cũ!

Nói vậy, cũ đã bị đổi?!

Là ai đổi ? Đại thiếu gia sao?

Khê Nhi vô thức ngẩng đầu nhìn về phía nhà cây……


Chẳng lẽ đây là nguyên nhân mấy ngày nay đại thiếu gia lạnh nhạt với cô sao? Không…… không thể nào, cho dù thang dây bị động tay động chân bị đại thiếu gia phát hiện, đại thiếu gia cũng không thể biết là cô làm!

Đúng vậy! Đại thiếu gia tuyệt đối không biết là cô làm! Chẳng lẽ…… là cái này gọi là đại thiếu phu nhân ở trước mặt đại thiếu gia nói nhảm cái gì sao?

Cô phái người điều tra qua, đại thiếu phu nhân này căn bản không xứng với thiếu gia! Không chỉ có quan hệ với bạn tốt của thiếu gia Hạng Diệc Dương, hơn nữa có hôn nhân dài đến 8 năm!

Mà tôn thiếu gia cũng không phải con ruột thiếu gia, bọn họ chẳng qua bộ dạng hơi chút giống nhau mà thôi!

Cũng không biết cô ta nói dối thế nào, lại khiến đại thiếu gia thông minh như vậy thậm chí là bà Phùng đều đùa giỡn xoay quanh, nói cái gì cô cũng sẽ không bỏn qua cho hai mẹ con họ, cô nhất định phải ở trước mặt mọi người nhà Hoàng Phủ, vạch trần bộ mặt thật của bọn họ!

Khê Nhi giận dữ xoay người rời đi, không có chú ý đến sau lưng cô có một đôi mắt tinh tường kể từ lúc cô tiến vào rừng cây kia, luôn chăm chú nhìn từng hành động của mình, cũng không có chú ý đến, lúc chủ nhân cặp mắt nhìn thấy thân ảnh cực kỳ quen thuộc tiến vào phạm vi tầm mắt anh, vẻ mặt có bao nhiêu sửng sờ.

Người biết sự tồn tại của nhà cây không nhiều lắm, cho nên phạm vi hoài nghi có thể thu nhỏ trên diện rộng, chỉ cần tìm trong đám người hầu thân cận của anh là được.

Mấy ngày nay anh vẫn không có hành động gì, trừ việc cùng cô ngốc nhiêm mật giám thị hành động của Triều Hoài ra, chính là tự hỏi động cơ của người động tay động chân vào thang dây là gì.

Tìm được động cơ rồi, phạm vi hoài nghi lại có thể thu nhỏ lại một ít.

Dưới tình huống không biết ai là ‘nghi phạm’, Hoàng Phủ Liệt không muốn nghi ngờ bất kỳ ai.

Cho nên mới bày ra thế trận như vậy.

Mấy ngày nay anh cùng Dạ Nhi thường thường lên nhà gỗ, vì bắt được là ai động tay động chân với thang dây.

Chỉ cần là ‘nghi phạm’, như vậy anh căn cứ vào lòng phòng bị, nhất định lại lần nữa kiểm tra độ vững chắc của thang dây một chút.

Đợi thật nhiều ngày, anh đều không có thấy bất kỳ ai đến gần cánh rừng này, thiếu chút nữa đã hoài nghi là người bên ngoài lẫn vào nhà Hoàng Phủ.

Không nghĩ đến, không nghĩ đến ôm cây đợi thỏ mấy ngày, lại là cô!

Người hầu riêng của anh Khê Nhi! Nếu muốn vạch trần thân phận thật của hai mẹ con kia, cách hữu hiệu nhất là thu thập được DNA của Hạng Ngộ [ Khê Nhi kiên trì không chấp nhận Hạng Ngộ là con Hoàng Phủ Liệt, không thể chấp nhân chuyện thật cậu nhân tổ quy tông, đổi tên thành Hoàng Phủ Ngộ] cùng đại thiếu gia.

Chỉ cần làm kiểm tra DNA một chút, có thể lộ ra chân tướng mọi chuyện!

Hừ, cho dù kết quả chứng minh bọn họ là cha con, cô cũng có thể cầu xin đàn anh trong trường y của cô, động tay động chân vào kết quả kiểm tra DNA! Một kẻ lừa đảo, cùng con của kẻ lừa đảo sinh ra, mới không xứng với đại thiếu gia!

Buổi sáng mỗi ngày Hoàng Phủ Ngộ đều phải cùng Hoàng Phủ Liệt cùng nhau chạy đến ngọn núi phía sau nhà Hoàng Phủ chạy vòng về rèn luyện thân mình, Hạ Dạ cũng luôn tung tăng tung tăng chạy theo lên.

Vì thế, hình ảnh một nhà ba người chạy đến sau núi chạy vòng về, là cảnh tượng người nhà Hoàng Phủ Liệt sáng sớm mỗi ngày tất nhiên sẽ nhìn thấy.

Điểm này, trông nom chuyện ăn uống của Hoàng Phủ Ngộ Khê Nhi tất nhiên cũng rõ ràng cực kỳ.

Cố ý đợi đến khi ba người Hoàng Phủ Liệt, Hạ Dạ, Hạng Ngộ đều ra ngoài, luôn đúng giờ xuất hiện ở ngoài phòng Hoàng Phủ Ngộ trong biệt thự cổ Hoàng Phủ nghe xong  phân phó Khê Nhi, sau khi xác định bọn họ đều đi ra ngoài, rón ra rón rén lẩn vào phòng Hoàng Phủ Liệt……

“Đông  ̄ ̄ ̄ đông  ̄ ̄ ̄ đông  ̄ ̄ ̄

Nhà Hoàng Phủ thanh nhàn đã nhiều năm lại ngân nga vang lên ba tiếng chuông trên lầu canh gác, tất cá người hầu đang ở lập tức không hiểu, đều hỗn loạn chạy đến đại sảnh tìm bà Phùng đang đánh cờ vây với Hạ Dạ để hỏi cho ra nhẽ.

Tiếng chuông này giống với loại dùng trong canh gác phòng không báo động à.

Thời cổ chỉ có tin tức quan trọng như thổ phỉ không có mắt chạy đến đây dương oai, hoặc là bão đến linh tinh mới có thể vang lên tín hiệu dùng để báo động nhân viên dời đi, nhiều năm không vang, sao hôm nay lại vang?

Đừng nói là xảy ra sự kiện trọng đại gì chứ?

“Ba, đó là tiếng gì vậy? Giống như từ nhà chúng ta vọng lại.”

Hoàng Phủ Ngộ ngồi xổm trên đất, cầm cái tua vít trong Ty đưa cho ba nằm ở dưới xe, trên khuôn mặt xinh đẹp tràn đầy sùng bái.

Người cha này của cậu thật sự là quá hoàn mỹ á!

Chẳng những biết phá bom, thiết kế máy truyền tin, nghiên cứu phát triển súng ống, ngay cả độ xe, chỉ cần một cái nút, đã có thể sửa đổi vẻ ngoài của xe, tránh đi trứng thối truy lùng, thật sự quá tuyệt vời!

Hoàng Phủ Liệt dùng tay nhẹ lau mồ hôi, đưa tay cầm lấy tua vít Hoàng Phủ Ngộ đưa qua vặn vít, chừng 5 phút, từ trong xe chui ra, Hoàng Phủ Ngộ săn sóc đưa khăn mặt cho ba, Hoàng Phủ Liệt cầm lấy lau lau mồ hôi trên người, người ở dưới xe chờ thời gian có chút dài, thở dài nói, “Là tiếng chuông ở lầu canh trong nhà. Trước kia dùng để phát cảnh báo. Bây giờ đã sớm bỏ đi, sao còn có thể vang lên. Chúng ta trước vẫn đi về xem , đã xảy ra chuyện gì.”

Trả khăn mặt lại cho Hoàng Phủ Ngộ, Hoàng Phủ Liệt ngồi xuống ôm lấy con, để cho cậu ngồi trên cổ anh, cười nói, “Đang vội, hôm nay tạm thời tiện nghi cho thằng nhóc con, ngồi cho chắc.”
“Vâng.”

Hoàng Phủ Ngộ phấn khích mà gật gật đầu.


Gara cách tòa nhà một đoạn đường, nếu không phải ba thật sự đang vội, sợ cậu chân nhỏ tay nhỏ theo không kịp, hắc hắc, khẳng định sẽ bắt cậu cùng với ông cùng nhau chạy về!

Không phải cậu lười nha, chẳng qua có thể giống như các bạn nhỏ khác ngồi trên cổ ba như vậy, nhìn xa xa, là chuyện cậu đã mong muốn rất lâu a!

“Phát ngốc cái gì! Ngồi yên! Ba sẽ đi hơi nhanh chút, nhưng đừng té xuống!”

“ok! no problem!”

Hoàng Phủ Ngộ nghịch ngợm mà làm cái nghi thức chào quân đội bé con, sau đó ôm sát cổ ba, ba con hai người chạy về nhà.

Đại sảng chứa hơn trăm người có thừa, dưới vài tiếng chuông triệu hồi, lập tức tụ tập um tùm một đống người.

Không hổ là người nhà Hoàng Phủ nghiêm khắc huấn luyện qua, mặc dù dưới tình huống tụ tập nhiều người như vậy, vẫn không xuất hiện tình trạng nhao nhao nói ồn ào.

Mọi người chỉ dùng ánh mắt trao đổi với nhau, có biết xốt cuộc đã xảy ra chuyện gì hay không, sau đó nhậy được ánh mắt cũng tràn ngập hoang mang của đối phương, đều dời ánh mắt đến Hạ Dạ cùng bà Phùng đang ngồi ở hai bên trái phải vị trí chủ vị.

Hạ Dạ lại ngạc nhiên không hiểu trừng lớn hai mắt nhìn mọi người, ánh mắt kia rõ ràng là đang nói, không nên nhìn ta, ta cũng không hiểu ra làm sao a.

Ánh mắt như chim ưng quét qua mọi người, bà Phùng chậm rãi đứng lên, nói năng khích phách nói: “Là ai gõ chuông? Đứng ra!”

“Là con!”

Chỉ thấy Khê Nhi thong dong từ giữa đám người đi ra, trong tay năm chặt một bản báo cáo.

Bà Phùng khẽ nhíu mày không thể nhận ra là cau, “Là con? Đi ra ngoài vài năm, trở về đã quên quy củ sao? Không có lý do gõ chuông quấy nhiễu mọi người là chi?”

“Khê Nhi không quên.”

Chậm rãi đi đến giữa đại sảng, tiếp cận khí thế khiếp người của bà Phùng, Khê Nhi cúi đầu xuống, tay cầm bản báo cáo hơi run run.

“Không quên? Con chắc biết vô cớ gõ chuông cảnh báo chung là phải chịu trách phạt gì chứ?”

“Nếu không có nguyên nhân quan trọng gõ chuông cảnh báo, hình phạt nghiêm trọng, trục xuất khỏi nhà Hoàng Phủ!”

Khê Nhi đáp lại.

“Tốt lắm, vậy con nói cho mọi người, nguyên nhân con gõ chuông là gì?!”

“Chị ta!”

Cánh tay không có cầm bản báo cáo, không chút khách khí chỉ vào Hạ Dạ vẻ mặt kinh ngạc.

Cô?

Cô còn sống tốt a, không cần thiết gõ chuong vì cô a?

Hạ Dạ buồn bực.

“Làm càn! Đây là thái độ đối với thiếu phu nhân sao?”

Hạ Dạ còn chưa có mở miệng nói chuyện, bà Phùng đã trầm mặt xuống.

“Chị ta không phải là đại thiếu phu nhân của chúng ta! Chị ta cũng không xứng! Mọi người xem! Đây là báo cáo kiểm tra DNA, bản báo cáo này có thể chứng minh, Hạng Ngộ với đại thiếu gia một chút quan hệ huyết thông cũng không có!”

“Em nói bậy bạ gì vậy!”

Hạ Dạ cũng không vui!

Nói cô sao cũng được, nhưng làm sao có thể phủ nhận quan hệ của Liệt cùng Ngộ Nhi chứ! Hơi quá đáng!

Trong đám người có người bắt đầu khe khẽ thì thầm.

Bà Phùng dùng ánh mắt ý bảo quản gia Hạ ở bên cạnh, quản gia hiểu biết vuốt cằm, đi đến bên tai Khê Nhi nói nhỏ, “Thừa lúc đại thiếu gia không có ở đây, sự việc còn chưa náo lớn, đi xuống cho chú!”

“Không, con không đi!”

Khê Nhi thấy mọi người đều dùng ánh mắt hoài nghi nhìn Hạ Dạ, đắc ý giơ bản báo cáo trong tay lên, kích động tiếp tục nói, “Con không nói bậy! Hạng Ngộ là do Hạ Dạ cùng Hạng Diệc Dương 7 năm trước sinh ra! Bà Phùng, quản gia Hạ, các người đều bị lừa! Các người ngẫm lại xem, năm nay Hạng Ngộ đã 7 tuổi, 7 năm trước thiếu gia ở đâu? Ở trong quân đội a! Một khi đã vậy, làm sao có thể cùng Hạ Dạ sinh ra Hạng Ngộ chứ? Nếu quản gia Hạ không tin, có thể nhìn bản báo cáo này, vừa nhìn sẽ biết Khê Nhi có nói dối hay không!”

Quản gia Hạ còn chưa có động tác gì, đã bị Hạ Dạ giành trước một bước cướp lấy, cô một phen đoạt lấy bản báo cáo trong tay Khê Nhi, mặt trên rõ ràng viết, Hoàng Phủ Liệt cùng Hạng Ngộ không có quan hệ huyết thống, độ chính xác của báo cáo DNA 99%!

“Tại sao có thể như vậy?”

Hạ Dạ chịu đả kích lớn lui về sau, “Này chắc chắn là giả! Chắc chắn là giả đúng hay không?”

Ngộ Nhi sao có thể không phải là con Liệt chứ! Bọn họ giống như vậy, giống như vậy……

Tình huống càng ngày càng không khống chế được, có rất nhiều người hầu bắt đầu chỉ trỏ Hạ Dạ.

Bà Phùng từ trong tay Hạ Dạ đang hoảng thần cầm lấy bản báo cáo, ánh mắt lợi hại nhìn chòng chọc từng tin tức trong bản báo cáo, lại liếc mắt nhìn một cái cũng bị đả kích mạnh giống như Hạ Dạ, sau đó không tiếng động đưa đến tay quản gia, đến sát bên tai quản gia nói nhỏ vài tiếng, quản gia hiểu ý gật gật đầu, xoay người rời đi.

Không có chú ý đến quản gia rời đi, Khê Nhi vẫn khí thế bức người mở miệng, “Hừ! Đúng vậy, giả! Chị chính là giả! Chị và thiếu gia căn bản không phải là vợ chồng, thậm chí ngay cả người yêu cũng không phải! Mọi người nhất định không biết đi? Đại thiếu gia chưa từng chạm vào chị ta! Bọn họ đều phân phòng ngủ? Bởi vậy có thể thấy được, nhất định là người phụ nữ này dùng thủ đoạn gì đó lừa gạt thiếu gia!”

“Không...... Ta......”

“Chị dám nói, chị dám ở trước mặt mọi người nói, chị cùng thiếu gia không có phân phòng ngủ, chị dám nói dối trước mặt mọi người, nói chị và thiếu gia là người yêu sao? Chị nói, chị nói a!”

Khê Nhi bước một bước đến gần Hạ Dạ, trên trán Hạ Dạ thấm mồ hôi, bộ dáng chật vật lui về sau.

Cô…… cô cùng Liệt, thật sự đúng là phân phòng ngủ, nhưng, nhưng…… Nhưng Ngộ Nhi thật sự là con Liệt a! Điều này có thể sai sao, không thể nào a!

“Ta cùng Dạ Nhi phân phòng ngủ. Là vì Tiểu Ngộ ngủ ở trong phòng ta, ta tự nhận không nhất thiết ở trước mặt trẻ nhỏ, trình diễn hình ảnh hạn chế.

Về chuyện hôn nhân, bây giờ chúng ta thật sự không phải là gì cả. Bởi vì chúng ta định tháng sau đi làm chứng. Mà Ngộ Nhi, xác thật xác thật, một ngàn phần trăm là con Hoàng Phủ Liệt ta.”

Tiếng nói trầm thấp, điềm tĩnh đột nhiên gia nhập, mọi người đồng loạt quay đầu lại, lại thấy Hoàng Phủ Liệt nho nhã tuấn tú nắm tay nhỏ bé của Hoàng Phủ Ngộ đáng yêu xinh đẹp bước vào đại sảnh, sự giống nhau đến 80% của hai người, nhìn thế nào, đều giống như cha con. Sự thật thắng hùng biện. Hình ảnh cha con hai người đứng chung một chỗ hài hòa, hoàn toàn dập tắt hoài nghi của mọi người.

Mọi người bắt đầu sinh ra hoài nghi độ chân thật cùng độ chính xác của cái gọi là báo cáo DNA.

“Nghe nói cho dù là DNA cũng có lúc không chính xác mà!”

“Đúng vậy, hình như có nghe nói từng có một chuyện như vậy!”

“Vậy tình hình rốt cuộc như thế nào?”

“Đủ! Nếu đại thiếu gia đã trở lại, việc này đều do người định đoạt! Khê Nhi lưu lại, những người khác……”

Bà Phùng ánh mắt sắc bén quét mắt mọi người, mọi người đều cuối thấp đầu, gót chân chậm rãi đi ra cửa……

“Không cần, đều lưa lại đi. Thừa lúc bây giơ mọi người đều ở đây, có chút nói rõ cũng tốt.”

“Liệt......”

Cùng lúc thật cảm kích Hoàng Phủ Liệt có thể ở trước mặt mọi người cho cô mặt mũi, về mặt khác, bị kết quả kiểm tra DNA này hoàn toàn làm hoang mang Hạ Dạ hồng mắt, một bộ muốn khóc không khóc.

Cô thật sự không biết báo cáo DNA này là sao!

Chán ghét, vì sao lúc trước không thuận tiện học thêm cả y học chứ! Bây giờ có thể liếc mắt một cái xem báo cáo này có thật sự bị động tay động chân hay không, hay là đơn thuần là y học không chính xác!

Hoàng Phủ Liệt đi qua vỗ vỗ đầu Hạ Dạ, cho cô một nụ cười trấn an, sau đó cầm lấy bản báo cáo không biết vào tay anh khi nào, chậm rãi đi đến trước mặt Khê Nhi, ánh mắt lạnh như băng.

“Đại...... Đại thiếu gia.”

Thân thể Khê Nhi không thể khống chế run rẩy, cô vẫn là lần đầu tiên nhìn thấy thiêu gia luôn luôn nho nhã khách khí, cũng có một mặt lạnh như băng khiếp người này!

“Khê Nhi, em khiến ta rất thất vọng đau khổ .”

Câu đơn không vượt qua 10 từ, lại như dùi băng, đao đao đâm vào tim Khê Nhi, tràn ra khí lạnh, chợt đau nhói.

“Thiếu gia......”

Khê Nhi cúi đầu lên tiếng, ở trong ánh mắt băng lãnh xa lah, nhất thời không còn khí thế nào.

Tầm mắt dừng ở bản báo cáo trong tay Hoàng Phủ Liệt, cô ngưỡng mặt lên đối diện với Hoàng Phủ Liệt, quật cường nói: “Em không có nói dối, báo cáo này là thật!”

Ai ngờ, Hoàng Phủ Liệt lại ở trước mặt mọi người, tự tay xé bảo bản báo cáo, mắt ưng lợi hại nhìn chăm chú mọi người, giọng nói rõ ràng: “ta lặp lại một lần nữa, cũng là lần cuối cùng. Hoàng Phủ Ngộ là con của Hoàng Phủ Liệt ta. Cũng đã nhận tổ quy tông. Là người thừa kế danh chính ngôn thuận của nhà Hoàng Phủ. Sau này, nếu còn có người dám hoài nghi thân phận của nó, chính là bất trung với nhà Hoàng Phủ, là kẻ địch của toàn bộ nhà Hoàng Phủ. Về phần Hạ Dạ, cô ấy là mẹ của con ta, là người phụ nữ của Hoàng Phủ Liệt ta. Từ nay về sau, to không hy vọng lại nghe thấy có người nào nói vài lời làm tổn thương đến hai mẹ con họ.

Đều nghe rõ rồi chứ?”

Mồm miệng vô thức nghiêm khắc, giữa những hàng chữ, lại tràn ngập uy nghiêm không thể bỏ qua.

“Vâng, thiếu gia!”

“Đã rõ, thiếu gia!”

Sau khi nghe thấy mọi người trả lời, Hoàng Phủ Liệt vừa lòng mà gật gật đầu, khóe miêng nâng lên tươi cười tao nhã mọi người đều quen thuộc, nhẹ nhàng nói, “Được rồi. Một hồi hiểu lầm, đều lui đi.”

Hoàng Phủ Liệt phất phất tay, mọi người đều nhẹ nhàng thở ra nghe lệnh lui đi.

Vừa đúng gần đến lúc chuẩn bị cơm chiều, bà Phùng cũng phải vào nhà bếp báo thực đơn.

Trong đại sảng chỉ còn lại 4 người mẹ con Hạ Dạ cùng với Hoàng Phủ Liệt và Khê Nhi.

“Hôm nay Tiểu Ngộ đổ không ít mồ hôi, em dẫm Tiểu Ngộ xuống tắm rửa một cái trước đi. Đến lúc ăn cơm chiều anh sẽ gọi em, nhé?”

Hạ Dạ nhìn mắt Hoàng Phủ Liệt, lại nhìn Khê Nhi cúi đầu, nắm tay Hoàng Phủ Ngộ, chậm rãi gật gật đầu.

Đợi đến lúc mọi người đều rời khỏi đây, Hoàng Phủ Liệt phân phó nói với Khê Nhi vẫn không nhúc nhích.

“Khê Nhi, em đi theo ta.”

*************************

“Ta không định hỏi em vì lý do gì mà làm vậy. Nhưng em có thể cam đoan với ta, tuyệt đối không có lần sau không?”

Mang người đến thư phòng, vừa vào cửa, ngoài dự kiến của Khê Nhi, Hoàng Phủ Liệt không có truy cứu chuyện này, chỉ đưa ra yêu cầu với cô.

Ngước mắt kinh ngạc, Khê Nhi cố lấy dũng khí, “Em…… Khê Nhi có thể hỏi thiếu gia một chuyện sao?”

“Hỏi đi.”

Hoàng Phủ Liệt gật gật đầu.

“Chị…… chị ấy thật sự tốt như vậy sao? Tốt đến mức thiếu gia đối mặt với bản báo cáo bằng chứng như núi cũng có thể làm như không thấy, tốt đến mặt dù chị ấy đã có quan hệ vợ chồng 8 năm với người khác, cũng vẫn vui vẻ chấp nhận chị ấy sao?”

Cô vốn tưởng rằng đại thiếu phu nhân không có địa vì gì trong lòng thiếu gia. Nhưng ngày lễ tế tổ đó, thiếu gia dịu dàng lau đi bụi đất trên mặt đại thiếu phu nhân.

Từ lúc đó, cô mới nhận ra, không phải thiếu gia hoàn toàn không có cảm giác với thiếu phu nhân!

Cho nên sau đó cô có hỏi qua người trong phủ, biết buổi sáng thiếu phu nhân đi qua nhà cây,  nghĩ thiếu phu nhân có lẽ còn có thể lên lại, động tay động chân trên thang dây, cô không định lấy mạng thiếu phu nhân. Chỉ nghĩ nếu từ trên ngã xuống, vậy chị ấy nhất định không thể không nằm viện.

Mà trong lúc thiếu phu nhân nằm viện, cô có thể tận lực tranh thủ tình cảm của thiếu gia!

Không nghĩ đến Khê Nhi lại muốn hỏi chuyện này, Hoàng Phủ Liệt ngẩng ra, sau đó bên môi lộ ra ý cười dịu dàng ngảy cả chính mình đều không nhận ra, “Nến nói thế nào đây? Cô ấy có phải thật sự tốt như vậy không? Chuyện này cho đến bây giờ ta đều không nghĩ đến. ta chỉ biết, một cô nhóc chưa đến 18 tuổi, bày chút quỷ kế, liền dễ dàng đè lên ta.”

Ở Khê Nhi không thể tin mà hít một ngụm khí lạnh, Hoàng Phủ Liệt mỉm cười, tiếp tục nói, “Đúng vậy, tựa như em nghe thấy. 8 năm trước, cô ngốc kia đã ăn sạch ta. Dưới tình huống ta không biết là cô ấy. Sau đó lại xảy ra chút chuyện âm kém dương sai*, khiến chúng ta bỏ lỡ nhau. Cô ấy là cô ngốc bồng bột, nhiệt tình. Trừ bỏ lúc trong giờ làm việc đầu óc bị vây ở trạng thái bình thường ra, thpif gian còn lại đầu óc dường như đều ở trạng thái bãi công.
*Âm kém dương sai: không đúng thời gian, không đúng địa điểm

Cô ấy không cần có bao nhiêu tốt, bởi vì ta cũng không có hoàn mỹ như vậy. Nhưng, cô ấy có thể bất chấp tất cả yêu ta, nghe lời không hoài nghi bất cứ lời nào của ta.

Mặc dù…… trên thang dây kia rõ ràng bị người ta động tay động chân, cũng bỏi vì ta chuyển đề tài, cô liền phối hợp không nói thêm gì. Loại cảm giác được một người giao phó toàn bộ tín nhiệm, thật sự khá tốt.”

Hoàng Phủ Liệt dịu dàng cười, tim Khê Nhi chợt nhói một chút.

Vì sao lại vì một cô gái khác mà lộ ra tươi cười dịu dàng như vậy, vì sao!

“Điều này, Khê Nhi...... Khê Nhi cũng có thể làm được!”

Ánh mắt si tình của Khê Nhi không ngại đối diện với Hoàng Phủ Liệt, Hoàng Phủ Liệt chợt ngẩn ra.

Con nhóc năm đó luôn theo sau mình cùng vào cùng ra, sợ người lạ không dám nói chuyện với người khác, khi nào đã lớn như vậy? Đã có mối tình đầu.

Đáng tiếc, đậu đỏ nảy mầm sai đất rồi.

Không phải không đoán ra nguyên nhân đằng sau một loạt hành động của Khê Nhi là gì, chỉ là đáy lòng không muốn thừa nhận mà thôi.

Cô nhóc Khê Nhi kia, anh chỉ đơn thuần xem cô là em gái anh thôi……

Hoàng Phủ Liệt bất đắc dĩ thở dài dưới đáy lòng, còn nghiêm túc nhìn Khê Nhi, đột nhiên hỏi một câu không liên quan, “Khê Nhi, em đoán xem, cô ngốc kia bây giờ đang làm gì?”

“Giúp tôn thiếu gia đi tắm.”

Lúc thiếu gia rời đi bào thiếu phu nhân làm vậy, không phải sao?

Dựa theo phát hiện quan sát mấy ngày nay, thiếu phu nhân đối với đại thiếu gia gần như là nói gì nghe nấy.

“Ha ha. Khê Nhi, đánh cược với thiếu gia không? Nếu như em thắng, ta sẽ cưới em làm vợ. Nếu ta thắng, vậy, ta chỉ có một yêu cầu, đó là từ nay về sao, em đừng đặt tâm tư lên người ta nữa, sau khi kết thúc kỳ nghỉ hè quay lại trường học, tìm một người trải qua tình yêu tuổi trẻ nên có, hãy quên tất cả xảy ra trong kỳ nghỉ hè này. Sao? Cược hay không cược?”

Câu cưới em làm vợ, hoàn toàn dao động tim Khê Nhi!

Cô nắm chặt tay đặt ở hai bên sườn, trịnh trọng nhìn khuôn mặt anh tuấn của Hoàng Phủ Liệt, đáp, “Em cược!”

**

Hoàng Phủ Liệt đánh cược rất đơn giản, đó là cược xem bây giờ Hạ Dạ đang làm gì. Rốt cuộc có phải giống như Khê Nhi nghĩ không, ngoan ngoãn dẫn Hoàng Phủ Ngộ đi tắm.

Khê Nhi thua cũng rất đơn giản.

Lúc Hoàng Phủ Liệt thong thả bước đi, ngay lúc mở cửa thư phòng ra rầm một cái, bại cục đã định.

“Hi, Liệt, Khê Nhi  ̄ ̄ ̄

“Hi, cha , chị Khê Nhi  ̄ ̄ ̄

“Ngộ Nhi, hôm nay ánh trăng đẹp quá a…… chúng ta ra ngoài ngắm trăng đi.”

“Vâng. Mẹ nói đúng. Ba. Chị Khê Nhi, các người tiếp tục, các người tiếp tục đi!”

Cười đến nịnh nọt với hai người trong phòng, mẹ con hai người kẻ tung người hứng.

Sau khi trao đổi ánh mắt với nhau, ăn ý mười phần mà chân như bôi dầu – chuẩn bị chạy lấy người.

“Đứng lại.”

Âm lượng không lớn không nhỏ, nhưng đủ để cho hai người chạy đến hành lang miễn cưỡng quay trở lại.

“Liệt  ̄ ̄ ̄

“Cha  ̄ ̄ ̄

Giọng điệu mềm mại không khác nhau là mấy.

Hoàng Phủ Liệt mắt điếc tai ngơ, liếc mắt về phía mặt trời còn chưa có xuống núi ở ngoài phòng, ngày càng bội phục công lực nói dối không chớp mắt của hai mẹ con Hạ Dạ.

Nhìn Hoàng Phủ Ngộ dĩ nhiên đã thay quần áo, một thân nhẹ nhàng khoan khoái, Hoàng Phủ Liệt nhướng cao một bên mày, “Tắm rồi?”

Gật đầu.

“Mẹ tắm cho ?”

Lắc đầu.

“Ở bên ngoài nghe lén rất lâu ?”

Tròng mắt trắng đen rõ ràng đảo qua đảo lại, lập tức cân nhắc lợi hại.

Cha là rất thông minh , mẹ là có thể bán đứng .

Kết quả, ngón tay mập mạp nhỏ bé chạm chạm vào ngón tay kia, rất rõ ràng đang xoay xoay ngón tay, vẻ mặt lấy lòng nhìn Hoàng Phủ Liệt hướng về phía Hạ Dạ, “Mẹ, có vẻ lâu! Con vừa đến, mẹ đã ở ngoài cửa nghe lén! Người ta vốn không muốn nghe a, là mẹ cho miệng người ta lại, không cho người ta đi vào tìm ba.”

Chu miệng, cố ngốc, giả bộ vô tội.

“Nói cái gì đó? Cái thằng ác ôn này. Tốt xấu gì mẹ cũng bóc quần áo con xong quăng vào bồn tắm rồi mới đi nha!”

Hoàng Phủ Ngộ chà chà hai tay, một bộ ‘ba xem đi, con không có nói dối’.

Người ta cậu thật sự nhiều nhất chỉ có thể là tòng phạm thôi a!

“Cô lỗ lỗ  ̄ ̄ ̄

Ba ánh mắt đồng thời nhìn bụng Hạ Dạ.

Hạ Dạ ôm bụng dẹp lép, hắc hắc cười ngây ngô.

Mỗi người một phần thưởng đánh ‘đạn một ngón’ – búng vào trán một cái, Hoàng Phủ Liệt lên tiếng, “Đói bụng còn không đi ăn cơm?”

Hả? Chỉ vậy thôi?

Không trừng phạt bọn họ nghe lén?

Hai mẹ con vui mừng quá đổi vội vàng gật đầu, công phu nháy mắt một cái liền biến mất dưới ánh mắt kinh ngạc không thôi của Khê Nhi.

“Bây giờ em biết rồi chứ?”

Nhìn bóng dáng mẹ con hai người rời đi, Hoàng Phủ Liệt xoay người nhìn về phía Khê Nhi.

Khê Nhi vẫn có chút hoang mang nhìn lại, cô vẫn không hiểu, vì sao thiếu gia cược với cô dụng ý là gì.

Nhìn ra hoang mang trong đáy mắt Khê Nhi, Hoàng Phủ Liệt giải thích nói, “Cô ấy không có đối với anh nói gì nghe nấy như em nghĩ, cô ngốc kia cũng không thuộc loại người kia. Thật ra em nhìn tính cách tinh quái của Ngộ Nhi là biết. Nếu cô ấy là một người mẹ theo khuôn phép, tuyệt đối dạy không được một con tiểu quỷ như Ngộ Nhi.

Ta muốn, cho đến bây giờ cũng không phải là một người vợ ngàn y trăm thuận với ta. Cô ấy có thể khiến anh phát ra tiếng cười từ nội tâm, Khê Nhi, em hiểu chưa?”

Lời nói thấm thía nói xong những lời này, Hoàng Phủ Liệt vỗ vỗ bả vai Khê Nhi, lưa lại cho cô không gian riêng để tự hỏi.

Có một số việc, không thể gấp.

Anh cho cô thời gia để sắp xếp tình cảm bên trong mình.

Nguyện cược nguyện thua.

Từ sau ngày đánh cược thua Hoàng Phủ Liệt, Khê Nhi thật sự không tiếp tục làm ra chuyện gì quá đáng với Hạ Dạ. Bởi vì……

Một vài ngày sau đó, cô liền đưa đơn từ chức cho Hoàng Phủ Liệt, lấy lý do phải đến trường báo danh trước khi đi học, cố ý phải rời khỏi nhà Hoàng Phủ.

Đối với chuyện này, Hoàng Phủ Liệt chỉ có thể thở dài một tiếng.

Anh không cho cô ấy thứ chô ấy muốn được, tất nhiên không thể tự cho là đúng bắt ép cô ấy ở lại.

*****************************

“Vì sao không thể không đi chứ? Chị cũng không có trách em a!”

Đại sảng tiếp khách ở sân bay.

Hoàng Phủ Liệt cầm hành lý của Khê Nhi đi gửi vận chuyển, Hạ Dạ nắm tay Khê Nhi, luyến tiếc nói.

Trong cuộc sống của cô ở nhà Hoàng Phủ, may có Khê Nhi vội vào vội ra, cô đối với cô em nhỏ chăm chỉ ngoan ngoãn Khê Nhi này, là thật tâm thích!

“Đại thiếu phu nhân…… Chị…… chị không trách em sao?”

Suy cho cùng cô làm chuyện quá đáng như vậy!

“Làm ơn, chị Khê Nhi. Chị lại không có thật sự tạo ra tổn thương thật sự nào với mẹ. Hơn nữa, bản thân thích một người cũng không có gì sai a! Chị chẳng qua tranh thụ được cái chị muốn thôi, tuy rằng…… ừm…… cách làm có chút sai lầm.

“Cái thằng quỷ này! Có thể nói một vài cậu phù hợp với độ tuổi của con không!”

Nói xong, liền thưởng Hoàng Phủ Ngộ một cái ‘rung mạnh’.

Hoàng Phủ Ngộ ôm đầu, bĩu môi oán giận nói, “A! Mẹ, mẹ có thể hay không đừng hễ chút liền đánh đầu con a! Nếu chỉ số thông minh của bản thiên tài giảm xuống, con tuyệt đối sẽ tố cáo với bà Phùng! Để cho bà phạt mẹ một tháng không thấy ba!”

“Được lắm ------ vậy chờ cha già trở về, mẹ phải đi nói với ông, nói con nghỉ học phụ đại liên tục hai tuần lễ. Để cho kỳ nghỉ hè tiếp theo của con đều trải qua ở lớp văn học, lớp toán, lớp đàn violon!”

“Mẹ......”

“Mẹ thế nào hả? Hừ. Con đi tố cáo đi, con đi đi!”

Hạ Dạ đắc ý cực kỳ làm mặt quỷ với con đang kinh ngạc, một chút cũng không nhật thấy được gian xảo chợt lóe lên trong mắt Hoàng Phủ Ngộ.

“Lại bắt nạt Ngộ Nhi? Không phải đã nói với em, đừng luôn bắt nạt thằng bé sao? Sao còn luôn giống như đứa trẻ mãi không lớn thế?”

Hoàng Phủ Ngộ đi gửi hành lý giúp Khê Nhi quay trở lại đại sảng, nhìn thấy cảnh Hạ Dạ kiêu ngạo vô cùng chống hông, Hoàng Phủ Ngộ ủy khuất cuối đầu xuống.

Kéo mẹ con hai người rời ra một khoảng, Hoàng Phủ Liệt trước giáo huấn một chút người lớn.

“Em...... Em mới không có!”

Thằng này ngon! Lại xiên áo cô một cái!

Hạ Dạ tức giận mà bắn về phía con một chùm ‘ánh sáng cừu hận’.

Hạ Dạ chết cũng không thừa nhận mình lại bắt nạt con.

“Ba ------ Ba xem, mẹ không phục, còn trừng con à!”

Giả bộ sợ hãi ôm đùi ba, một đôi mắt đảo qua đảo lại lại bán đứng cậu tính tình ác liệt sợ thiên hạ không loạn.

Tức giận đến mức Hạ Dạ chỉ thiếu không ở trước mặt Hoàng Phủ Liệt, trình diễn tiết mục sống mái với con.

Hoàng Phủ Liệt chỉ có thể bất đắc dĩ lắc đầu.

Người ta làm mẹ sinh ra đứa con cưng chìu cực kỳ, cô ngốc thì trái lại, suốt ngày chỉ biết bắt nạt con, quả thật xem con là món đồ chơi hạng nhất.

Thế nên Tiểu Ngộ đều có dạng học dạng, xem chọc giận mẹ trở thành sự nghiệp vĩ đại mà hoàn thành.

Có chút đau đầu xoa xoa huyệt thái dương, Hoàng Phủ Liệt áy náy nói với Khê Nhi, “Thật xấu hổ. Khiến cho Khê Nhi chê cười rồi?”

Nhìn mẹ con Hạ Dạ qua lại, cùng với Hoàng Phủ Liệt bất đắc dĩ Khê Nhi mỉm cười lắc lắc đầu, “Ha ha. Không đâu. Ngược lại Khê Nhi bắt đầu có chút hiểu được lời nói ngày đó của thiếu gia.”

“Nói cái gì?”

“Nói cái gì?”

Hạ Dạ cùng Hoàng Phủ Ngộ trăm miệng một lời hỏi.

Khê Nhi vừa định đáp lại, đại sảng sân bay vang lên thanh âm nhân viên công tác nhắc nhở lữ hành đăng ký:

“Hành khách đi xx xin mời chú ý:

Chuyến bay số C bắt đầu đăng ký ngay bay giờ. Xin mang theo đầy đủ vật phẩm tùy thân, đến xuất trình giấy tờ, theo cửa đăng ký số 5 lên máy bay……”

“Đã đến giờ, đại thiếu gia, thiếu phu nhân, tôn thiếu gia. Khê Nhi đi trước. Thiếu gia, thiếu phu nhân. Khê Nhi thật tình chúc các người hạnh phúc!”

Cúi thấp người vái chào Hoàng Phủ Liệt cùng Hạ Dạ, Khê Nhi vẫy vẫy tay, xoay người nhập vào cửa đăng ký.

“Cô ấy có thể làm cho ta phát ra tiếng cười từ nội tâm, Khê Nhi, em hiểu chưa?”

Thiếu gia…… rốt cuộc em hiểu được, chỉ có người lạc quan, sáng sủa như vậy, mới là người thích hợp nhất với thiếu gia.

Nhưng, vì sao người làm người bật cười từ tận đáy lòng, lại không phải là em chứ?

Có chút đau xót quay đầu, ngoài ý muốn thấy Hạ Dạ vẻ mặt sáng lạn đang dùng sức vẫy vẫy tay với cô, đứng bên cạnh người cô vẫn là đại thiếu gia như cũ cao lớn tuấn tú, nắm Tôn thiếu gia cười vẫn dịu dàng như vậy.

Ánh mặt trời trong sân bay rõ ràng chiếu không đến đại sảnh, Khê Nhi lại vẫn cảm thấy ánh mặt trời chói mắt cô.

Dứt khoát xoay người, lúc này, cô không có quay đầu lại.

Lúc này Khê Nhi không biết, không lâu sau, cô sẽ lấy thân phận hoàn toàn mới quay lại thành phố này một lần nữa, bằng phương thức người ta không ngờ đến nhất.

“Được rồi, Khê Nhi đã lên máy bay rồi. Chúng ta đi thôi. Lúc ra khỏi nhà chứng minh thư cùng hộ khẩu bảo em cầm đều mang theo chứ?”

Hạ Dạ gật gật đầu.

“Định đi ngân hàng giải quyết công việc gì đó sao?”

“Đi sẽ biết. Thừa lúc bây giờ thời gian còn kịp. Đi thôi!”

Hoàng Phủ Liệt nhìn đồng hồ điện tử ở đại sảnh sân bay, ôm lấy bả vai Hạ Dạ, dùng ánh mắt bảo con đuổi kịp.

Hạ Dạ không rõ nên tùy ý Hoàng Phủ Liệt ôm cô đi đến cửa sân bay.

“Rốt cuộc phải đi đâu a? Lén lút tiết lộ đi? Nếu không gợi ý một chút cũng được!”

Hạ Dạ vẫn chưa từ bỏ ý định truy hỏi.

“Đi sẽ biết.”

Cũng không có trả lời thằng thắng, Hoàng Phủ Liệt chỉ thần bí cười cười.

**

Cô kết hôn?! Rốt cục như nguyện trở thành phu nhân Hoàng Phủ?!

Ra khỏi cửa cục dân chính, đầu Hạ Dạ vẫn hỗn loạn, không có một chút cảm giác chân thật.

Mở giấy hôn thú trong tay ra, cúi đần nhìn nửa ngày, lại nghiêng mặt liếc nhìn Hoàng Phủ Liệt chuyên tâm lái xe, lén lút vươn tay ra……

“Em định làm gì đó?”

“Ra trận chưa nhanh”, tay Hạ Dạ mới đưa ra được một nửa, đã bị Hoàng Phủ Liệt trừng mắt cảnh cáo một cái, miễn cưỡng rụt trở lại, lẩm bẩm nói, “Em chỉ muốn biết là không phải nằm mơ thôi!”

“Kia sao mẹ không nhéo chính mình chứ! Lại muốn nhéo mặt ba, thật quá đáng!”

Ngồi ở ghế sau Hoàng Phủ Ngộ dựa vào lưng ghế điều khiển, thè lưỡi nói với mẹ.

“A! Ngay cả Tiểu Ngộ con cũng ở đây? nói vậy…… nói vậy mẹ thật sự không có nằm mơ?”

Lại béo béo bóp bóp khuôn mặt xinh đẹp gần trong gang tấc của Hoàng Phủ Ngộ, Hạ Dạ mới bằng lòng tin tưởng, giờ này phút này cô thật sự tin cô không có đang nằm mơ!

Khuôn mặt xinh đẹp bị bóp đến biến hình, Hoàng Phủ Ngộ thở phì phì đẩy móng sắt của mẹ ra, “Đáng giận! mẹ, không phải nói mẹ tự nhéo mình sao?”

“Nhưng mà nhéo mình sẽ đau a!”

Hạ Dạ đúng tình hợp lý phản bác.

Hoàng Phủ Ngộ hộc máu, sao cậu lại gặp phải một bà mẹ như vậy chứ!

“Ba – ba nhìn mẹ kìa! Mẹ lại bắt nạt con bảo bối thiên tài của ba!”

Hai tay Hoàng Phủ Ngộ đặt lên cổ ba, đã bị Hạ Dạ một tay ném ra.

“Ngốc, con định một xe ba mạng hả! Ba con đang lái xe đó, ngoan ngoãn ngồi yên cho mẹ!”

“Đúng nhỉ! Thiếu chút nữa đã quên ba đang lái xe! Ba sorry ha!”

Trong sách nói, biết sai biết sửa, là điều tốt nhất. Thằng nhóc đó lập tức hướng ba hối hận.

Thừa lúc chờ đèn đỏ, Hoàng Phủ Liệt quay sang cười dịu dàng nói, “Dũng cảm thừa nhận sai lầm, là đứa trẻ tốt!”

Nghe được ba khích lệ, khuôn mặt nhỏ nhắn của Hoàng Phủ Ngộ ngẩng cao.

“Chẳng qua, lần này mẹ làm cũng đúng, giáo dục đúng lúc.”

Khích lệ con đồng thời cũng không quên biểu dương lớn, quân nhân Hoàng Phủ này làm cha cùng chồng, thật sự rất có dáng.

Quả nhiên, nghe vậy, khóe miệng Hạ Dạ nở nụ cười rạng rỡ.

Ngã tư đường, đèn đỏ chuyển sang đèn xanh.

Hoàng Phủ Liệt chậm rãi nhấn chân ga, bỗng nhiên chỉ nghe phía trước truyền đến một tiếng nổ ‘oành’.

“Tiếng gì vậy?”

Hạ Dạ lập tức cảnh giác nhìn quanh bốn phía, đừng nói là người Triều Hoài tìm được bọn gọ, sau đó đánh úp bọn họ ở phố xá sầm uất này chứ?

“Đừng hoảng hốt, anh xem xem.”

Không nhanh không chậm mở dây an toàn, xuyên qua kính chắn gió, Hoàng Phủ Liệt ngờ ngợ hình như phía trước hình như có một chiếc xe bốc lửa. Cảm thấy cả kinh!

“Cô ngốc, em và Tiểu Ngộ đợi ở trên xem, anh đi xuông xem sao!”

Nhanh chóng dừng xe ở bên đường, Hoàng Phủ Liệt dặn dò Hạ Dạ cần phải chú ý đến con xong, động tác lưu loát xuống xe. Là một chiếc xe du lịch chở đầy khách bị nổ mạnh!

Nhảy xuống xe lúc Hoàng Phủ Liệt cấp tốc đuổi đến, ngạn lửa đã nhanh chóng cắn nuốt thân xe, chung quanh có rất nhiều xe quần chúng bị nổ mạnh ảnh hưởng, không ít xe đánh vào nhau, ở đây rất nhiều xe cùng bị đè ép đến mức, biến dạng cực kỳ, rất nhiều xe bị nhốt ở bên trong, hiện trường yêu cầu cứu viện gấp.

Ở chỗ xảy ra tai nạn là tiếng khóc la, tiếng cầu cứu ồn ào cả một vùng.

Nhanh chóng quét mắt chiếc xe gặp chuyện không may, lửa lớn như vậy, chuyện cứu chiếc xe gần như không còn khả năng sống sót!

Bây giờ quan trọng nhất là khai thông quần chúng hiện trường, cứu những lái xe trong chiếc xe đã bị biến dạng ra!

Việc này không nên chậm trễ!

“Nơi này không an toàn, không cần vây quanh đây xem náo nhiệt! Cậu, báo nguy nhanh lên.”

Bắn những kẻ xem náo nhiệt đi, Hoàng Phủ Liệt quát một thanh niên trẻ tuổi đang đứng dưới tàng cây bên đường trước hiện trường, rõ ràng bị hoảng sợ đến cả người run run.

Thanh niên trẻ tuổi giật mình thấy Hoàng Phủ Liệt rống, liền lấy lại tinh thần, cầm điện thoại di động ra, run run bấm điện thoại kêu cứu.

“Không sợ chết sao? Có nói đi theo tôi! Nơi này có thể lại xảy ra phát nổ, ai không sợ chết theo tôi cứu người!”

Hiện trường có rất nhiều người trẻ tuổi, lời nói dõng dạc của Hoàng Phủ Liệt châm lên nhiệt huyết trong lòng bọn họ.

Có không ít người ngay tại chỗ tỏ vẻ bằng lòng đi cứu người với anh!

“Tốt lắm! Bây giờ chia là 3 tổ. Cậu, phụ trách đứng ven đường chỉ huy. Nếu xe ở phía sau không biết tình hình lái đến đây, cần phải ngăn cản lái xe đi về phía trước!

Cậy còn có cậu, phụ trách công tác hậu cần, là thế này nếu xe cứu thương 120 còn chưa có đến, các cậu phụ trách mang người bị thương chuyển đến ven đường.

Thanh niên trẻ tuổi khỏe mạnh còn lại đi theo tôi! Đều nghe rõ rồi chứ?”

Trong thời gian ngắn nhất Hoàng Phủ Liệt căn cứ tài nguyên nhân viên trong tay, đưa ra sắp xếp hợp lý nhất.

Có lẽ do khí chất quân nhân bẩm sinh trên người Hoàng Phủ Liệt, thuyết phục quần chúng hiện trường, hiện trường trái lại không ai nghi ngờ thân phận cùng quyết định của anh, bọn họ thậm chí còn trăm miệng một lời đáp, “Vâng, đều nghe rõ rồi!”

Công tác cứu viện tiến hành đâu vào đấy, lúc cảnh sát và nhân viện cứu hộ đến, phần lớn người bị thương đã được đưa đến nơi an toàn.

Cùng theo mà đến, cồn có rất nhiều nhà bào cùng truyền thông.

Đây là một anh hùng quốc gia đáng kính, đây là một anh hùng thời đại đáng kính.

Hoàng Phủ Liệt nhìn qua tao nhã nho nhã, anh tuấn đẹp trai, lúc quan trọng lại có thể đứng ra, anh dũng tổ chức quần chúng hiện trường, quyết đoán triển khai hành động cứu viện, ngoài ý muốn trở thành đối tượng phỏng vấn trọng điểm ở sự cố lần này.

Không muốn nổi tiếng, càng không muốn bại lộ trước truyền thông Hoàng Phủ Liệt lấy tay che mặt, đẩy đám người chật chội ra, mặc kệ đài truyền thông này vây hỏi chặn đường đều chỉ đẩy nói nhận sai người.

Cố sức đẩy ra truyền thông phỏng vấn chen lấn um tùm, Hoàng Phủ Liệt xoay người âm thầm đi về phía xe mình.

Mình xuống xe lâu như vậy, cũng không biết bản nữ nhân cùng Ngộ Nhi có thể lo lắng hay không.

Thật vất vẻ đẩy ra tầng tầng truyền thông, lẫn vào giữa đám người, bỗng nhiên bả vai bị người dùng lực vỗ cái.

Còn tưởng là truyền thông theo đuôi không bỏ, Hoàng Phủ Liệt bắt đắc dĩ quay sang, tiến vào tầm mắt là một thân đồng phục cảnh sát, cùng với khuôn mặt đẹp trai tràn đầy sức sống.

Không đợi Hoàng Phủ Liệt đặt câu hỏi đối phương đã như pháo nổ dồn dập mở miệng, “Xin chào! Tôi gọi là Uông Á Đông! Đội trưởng đội cảnh sát! Bên kia là đồng nghiệp của tôi, nơi này là khu vực của tôi. Anh giỏi lắm! Lại có thể ở trong thời gian ngắn như vậy, tổ chức đám người ít ỏi không chuyên nghiệp tiến hoành hoạt động cứu viện hữu hiệu như vậy! Có thể nói cho tôi biết tên anh không? Có hứng thú gia nhập đổi cảnh sát hay không? Xem vừa rồi anh cứu viện thân thủ cũng không tệ, nếu làm cảnh sát! Tôi có thể tiến cử anh với cấp trên của chúng tôi!”

Uông Á Đông chỉ vào đồng nghiệp đang ở 100 thước phía trước khai thông tình trạng giao thông ở hiện trường.

“Chỉ sợ không được a! Cho dù cục trưởng của anh đến, cũng không mời được anh ấy đâu! Đại Đông!”

Giọng nói mềm mại mang theo tiếng cười chen vào, hai mẹ con Hạ Dạ, Hoàng Phủ Ngộ đi đến trên đoạn đường vạch trắng.

Ánh mắt Uông Á Đông lập tức sáng đứng lên!

“Tiểu Ngộ đã lâu không gặp ! Chú Uông nhớ con muốn chết!”

“Không cần a

Hai giọng nói gần như vang lên cùng lúc, một tay ôm lấy Hoàng Phủ Ngộ xoay người muốn bỏ chạy, Uông Á Đông dùng bộ râu mới dài ra đâm đâm vào da thịt phấn nộn của thằng nhóc.

Xoay người buông Hoàng Phủ Ngộ không ngừng ngọ ngoạy trong lòng, Uông Á Đông đứng dậy nhiệt tình mở ra hai tay hướng Hạ Dạ, “Hi – sư tử nhỏ đáng yêu mê người của ta – đến, cho anh Đông ôm một cái –“

“Anh Đông cái đầu anh!”

Nói thì nói vậy, Hạ Dạ vẫn giang hai tay, cười lớn nhiệt tình ôm lại Uông Á Đông.

“Vợ à, không giởi thiệu lẫn nhau sao?”

Hai người Uông Á Đông cùng Hạ Dạ còn chưa tách ra, Hoàng Phủ Liệt bước đi qua, cười đến cực kỳ mê người hỏi.


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét