Chương 73: Đêm tân hôn
“Anh suy nghĩ nhiều, cho dù cục trưởng các anh đến, cũng tuyệt đối mời không được anh ấy. Anh chết tâm đi, Đại Đông!”
Hạ Dạ nhón chân, vỗ vỗ bả nai Uông Á Đông người cao chân dài, đập đập an ủi.
“Cái đầu sư tử chết tiệt của cô! Cô không thể phán chút tốt cho tôi sao! Không giúp đỡ còn chưa tính, còn mạnh mẽ dội nước lã cho tôi!”
Một tay Uông Á Đông vòng qua cổ Hạ Dạ, làm bộ muốn kẹp cô
“Không phải tôi hắt nước lạnh anh, thật sự là……”
“Cô còn nói, cô còn nói......”
Uông Á Đông bắt đầu động tay thọt lét Hạ Dạ, chọc sợ ngứa cô liên tục cầu xin tha thứ, “Được rồi, tôi không nói, không nói là được chứ gì ------ ha ha, Đại Đông, anh nhanh dừng tay chút! Ha ha, cứu mạng, Liệt ------“
Hạ Dạ cười đến nước mắt đều chảy ra, theo trước kia đã đùa giỡn với Hạ Dạ như vậy Uông Á Đông lại đùa đến nghiện, không thể không bắt Hạ Dạ đáp ứng giúp anh khuyên Hoàng Phủ Liệt đáp ứng gia nhập đội cảnh sát giao.
“Ba  ̄ ̄ ̄”
“Cô tự tìm .”
Ánh mắt u ám của Hoàng Phủ Liệt chợt kết băng.
Giật nhẹ vạt áo không sứt mẻ của ba một chút, Hoàng Phủ Ngộ gian gian ngửa đầu nhìn ba hé miệng cười trộm, “Ba, ba như vậy sẽ khiến cho con nghĩ rằng ba đang ghen a.”
Nghe vậy, Hoàng Phủ Liệt ung dung liếc mắt con mình.
Bàn tay to chụp đến, bắt lấy sau áo Hạ Dak, thoải mái mà ‘cứu’ cô từ trong tay Uông Á Đông, động tác thô lỗ lau đi nước mắt tràn ra khóe mắt vì cười quá sức kịch liệt, không phải không có trách cứ nói, “lớn đầu rồi, còn suốt ngày chỉ biết đùa giỡn. anh hỏi em, không phải bảo em và Tiểu Ngộ đợi ở trên xe sao? Vì sao xuống dưới?”
“Em chờ anh nửa ngày chưa trở về, lo lắng cho anh thôi. Em mới không có chỉ biết đùa…… là Đại Đông, Đại Đông anh ấy……”
Lời nói biện hộ cho chính mình nói đến một nửa bị cánh trừng lạnh của Hoàng Phủ Liệt, miễn cưỡng nuốt trở lại trong bụng, đầu cũng cúi càng ngày càng thấp.
“Em sai rồi...... Em sai rồi còn chưa được sao?”
Làm cảnh sát trưởng Hạ gặp thiếu tướng Hoàng Phủ, cái gì tự tôn, tất cả đều có thể vứt sang một bên.
“Sai gì?”
Hạ Dạ bên này biết nghe lời phải, Hoàng Phủ Liệt không cong không quẹo truy hỏi đến cùng.
“Em…… em không nên dưới tình huống cảnh sát giao thông còn chưa có xử lý ổn hiện trường, còn tiềm ẩn nguy cơ nổ mạnh, đã mang Ngộ Nhi xuống xe, khiến cho Ngộ Nhi gặp nguy hiểm.”
“Còn gì nữa?”
“Hả?”
Còn sao?
Hạ Dạ khó hiểu ngẩng đầu.
“Cô ngốc!”
Hoàng Phủ Liệt tức đến không nhẹ tay cốc vào trán Hạ Dạ.
Chẳng lẽ cô không chú ý đến an toàn của mình sao? Anh là cái loại chỉ lo nhỏ, không để ý lớn sao?
Lúc này, cho dù Uông Á Đông có chậm chạp nữa, anh cũng nhìn ra hành động quá mức thân thiết giữa hai người Hạ Dạ cùng Hoàng Phủ Liệt.
“Dạ Tử, anh chàng này là em ......”
“Anh, anh, anh ấy là, em……”
Cho đến nay, Hạ Dạ đều hy vọng có một ngày, có thể ra vẻ giới thiệu với người khác mình là vợ Hoàng Phủ Liệt, nhưng lúc ngày đó đến, cô ngược lại không biết nên giới thiệu từ đâu.
Nhất là, bạn bè thân thích xung quanh, dưới tình huống này gần như cũng không biết Hoàng Phủ Liệt tồn tại.
So với Hạ Dạ xoa xoa nắm nắm, Hoàng Phủ Liệt lại có vẻ tự nhiên hào phóng, anh vươn tay về phía Uông Á Đông không biết gì, khóe miệng mỉm cười, tao nhã có lễ nói “Xin chào, tôi gọi là Hoàng Phủ Liệt, ba Hoàng Phủ Ngộ, vợ Hạ Dạ.”
Tự giới thiệu gọn gàng rõ ràng, tin tức quan trọng cần nói rõ một chút cũng không bỏ qua.
Uông Á Đông đầu tiên sửng sốt, sau đó cười ha ha nói, “Ha ha ha ha ------ vị tiên sinh này, cho dù anh cùng sư tử nhỏ này hợp tác với nhau lừa phong bì đỏ của người ta, anh cũng phải nhìn rõ đối tượng đã. Tôi trái lại là bạn bè lâu năm cùng sư tử nhỏ tốt nghiệp học viện cảnh sát đến bây giờ đó, tôi cũng chỉ biết cô ấy có một người chồng trước gọi là Hạng Diệc Dương, khi nào lại nhảy ra một người như anh! Được rồi, sư tử nhỏ, đừng nói với tôi cô chịu không nổi chồng trước ly hôn không bao lâu lại giở trò đùa kích thích khác, tôi mới không dễ lừa như vậy. Nhanh lên, đàng đàng hoàng hoàng giới thiệu anh chàng này cho tôi quen. Tôi là thật sự định cố hết sức mời anh bạn này gia nhập đội cảnh sát chúng ta đó!”
Uông Á Đông như đôi anh em tốt mà quàng lên bả vai gầy của Hạ Dạ nói.
“Cái đó ------ Không phải ------ Đại Đông, Liệt anh ấy…… anh ấy thật sự là chồng tôi. Chúng tôi…… chúng tôi vừa đăng ký kết hôn hôm nay.”
Trên mặt Hạ Dạ nổi lên đỏ ửng hiếm có.
“Cái gì…… cái gì? Không…… không phải chứ?”
Uông Á Đông kinh ngạc chỉ vào Hoàng Phủ Liệt, nói chuyện đều có chút lắp bắp.
Chẳng lẽ chuyện xấu cục cảnh sát truyền ra lúc trước là thật?
Dạ Tử nuôi trai?!
Vui buồn thất thường kéo Hạ Dạ đi đến dưới cây đại thụ bên đường, Uông Á Đông tân tình khuyên ngăn: “Sư tử a, cô không thể vì ly hôn một lần liền cam chịu! Nếu thật sự không gả được, không phải còn tôi sao? Cô tội gì tìm hơn cái trai bao kia sao, cô xem hắn chất lượng tốt như vậy. Nuôi hắn hẳn tốn không ít tiền đi? Ly hôn, ly hôn nhanh lên! Cùng lắm thì tôi cưới cô là được. A?”
“Nói bừa cái gì đó? Đại Đông! Đầu óc anh bị ô tô cán qua hả? Không bình thường! Thu nhập của Liệt gấp n lần của hai chúng ta, tôi muốn nuôi anh ấy cũng không được. Đừng nghĩ bậy, anh xem, cấp dưới của anh muốn tập họp, ngoắc ngoắc anh kìa, chạy nhanh đi. Lần sau chúng ta nói chuyện tiếp.”
Hạ Dạ giãy tay khỏi anh ta, dùng sức đẩy Uông Á Đông, đi đến nói với Hoàng Phủ Liệt đang chờ ở bên đường nói, “Sự việc đều xử lý xong rồi nhỉ? Bọn Đại Đông muốn thu quân, chúng ta cũng đi thôi.”
“Đợi chút, sư tử nhỏ, này…… cô đợi tôi với!”
Việc giải quyết sự cố bắt đầu kết thúc, giao thông hiện trường khôi phục trật tự gần như bình thường.
Vội vàng nói với cấp dưới 1 tiếng, Uông Á Đông cố sống cố chết đuổi theo Hạ Dạ trở về. Thế nào cũng không tin được, Hoàng Phủ Liệt nhìn qua nhã nhặn, tuến tú, diện mạo xuất chúng lại coi trọng Hạ Dạ đã có một đứa con, hành vi cử chỉ còn tục tằn ghê gớm, giơ tay nhấc chân đều không có một chút mùi vị nữ nhân.
Cho nên anh kết luận anh rút ra là, Hoàng Phủ Liệt tuyệt đối có ý đồ với Hạ Dạ!
Hoàn toàn quên mất một phút trước, anh còn một lòng khen Liệt là một nhân tài có thể bồi đắp, còn muốn lôi kéo họ kia mà.
Nhà Hoàng Phủ có bối cảnh hắc đạo tự nhiên không tiện mang theo Uông Á Đông, khách sạn bên kia cũng sớm trả phòng. Rơi vào đường cùng, đôi vợ chồng mới cưới trên giấy tờ Hoàng Phủ Liệt, Hạ Dạ này đành phải mang anh ta đến biệt thự Hạng Diệc Dương.
Có bạn bè trong cục cảnh sát đến, lại không mang về nhà, mà mang đến nhà chồng trước!
Chuyện này càng củng cố thêm cái nhìn là trai bao của Uông Á Đông với Hoàng Phủ Liệt.
Mà ngay cả Hoàng Phủ Liệt lộ ra mặt dũng mãnh, Uông Á Đông vẫn hoài nghi anh là trai bao.
Mãi cho đến khi bọn họ vào biệt thự của Hạng Diệc Dương, ánh mắt hoài nghi của Uông Á Đông vẫn không dời ra khỏi người Hoàng Phủ Liệt.
Từ trong điện thoại biết được tin một nhà 3 người Hoàng Phủ Liệt còn có cả Uông Á Đông muốn đến làm khách, Nhạc Hựu Đào đều quen biết với nhau liền chuẩn bị cơm tối.
“Đại Đông, anh không có việc gì sao mà cứ nhìn chằm chằm Liệt thế?”
Trên bàn cơm, Đào Tử múc thêm một bát canh cho Uông Á Đông, khó hiểu hỏi.
“Đào Tử, sư tử nhỏ nói, cô ấy kết hôn với anh Hoàng Phủ này, các người tin không?”
Không hổ là đại biểu phát thẳng tính điển hình, Uông Á Đông vừa mở miệng đao thương đâm thẳng, lời nói chấn động.
Nhạc Hựu Đào cùng Hạng Diệc Dương đang ăn canh rất không có định lực mà phun hết canh trong miệng ra, trăm miệng một lời hỏi: “Anh nói cái gì?”
Hoàng Phủ Liệt phản ứng nhanh một tay một cái vợ cùng con, trước nhanh tránh ra, để cho Uông Đại Đông lẻ loi ngồi đối diện bọn họ vừa vặn bị văng lên, anh vô tội hỏi lại một lần, “Tôi chẳng qua hỏi có phải tiên sinh này kết hôn với sư tử nhỏ hay không a……”
Đến mức phun canh vào mặt anh sao?
Uông Đại Đông bất dắc dĩ cầm khăn tay lau mặt mình.
Vũ Niệm hiểu chuyện rút mấy tờ khăn giấy đưa cho ba bi cùng ma mi, “Ba bi, ma mi, hai người không sao chứ?”
“Khụ khụ ------ không sao, không sao. Cảm ơn Niệm Niệm a~”
Nhạc Hựu Đào đưa tay nhận khăn giấy con gái đưa, vỗ vỗ đầu bé.
Hạng Diệc Dương ngồi bên cạnh Nhạc Hựu Đào vỗ nhẹ sau lưng vợ yêu, giúp cô thuận khí.
Cuối cùng cũng ngừng ho khan, Nhạc Hựu Đào cô giương to hai mắt đẹp, không thể tin được chuyển sang Hạ Dạ, kinh hô, “Dạ Tử! Cậu thật sự bức hôn thành công? Hoàng Phủ Liệt đồng ý cưới cậu? Trời ơi, cậu thật sự tu thành chính quả? Hoàng Phủ Liệt lần này anh cuối cùng cũng thông suốt rồi hả, biết tuần sau sẽ quay lại quân khu, cho nên vội vã chuyển hộ khẩu Ngộ Nhi về lại nhà Hoàng Phủ, thuận đường thu luôn của nhà tôi……”
Hai chữ ‘Dạ Tử’dưới cái liều mình nháy mắt ra hiệu của Hạng Diệc Dương gắng gượng nuốt trở lại.
Không xong, cô giống như nói ra lời không nên nói! Dùng xong bữa tối, đoàn người Hoàng Phủ Liệt, Hạng Diệc Dượng, Uông Á Đông ăn trái cây, xem tivi một lát, hai đứa nhỏ chơi trò chơi trên ipad.
Đào Tử thần thần bí bí lôi kéo hạ Dạ đang xem tin tức đứng dậy.
“Đào Tử, cậu muốn kéo mình đi đâu vậy?”
Từ sau khi cơm nước xong đã không thấy người, vừa xuất hiện kéo cô đi, Đào Tử này, cũng không biết trong hồ lô bán thuốc gì.
Trong lòng nghĩ vậy, Hạ Dạ vẫn nhận lệnh đứng lên khỏi sô pha.
“Cậu cứ đi theo mình đi!”
Đào Tử không nói lời nào lôi kéo Dạ Tử lên lầu hai, không biết từ đâu biến ra một đoạn tơ tằm màu đen, dùng nó che hai mắt Hạ Dạ.
“Gì thế! Sao cứ thần thần bí bí!”
“Hắc hắc, đến cậu sẽ biết!”
Đỡ Hạ Dạ, Đào Tử bước chậm đi tới, sau đó ngừng lại ở bên trong phòng khách sâu cùng ở chỗ rẽ lầu hai.
“bụp bụp bụp ------ ngạc nhiên không?”
Hai tay nhẹ đẩy cửa phòng, Đào Tử bật đèn trong phòng, thuận tiện mở băng che mắt Hạ Dạ, lùi sang một bên, nói cười vui vẻ chăm chú nhìn Hạ Dạ.
Hạ dạ không rõ nên mở mắt ra, trong nháy mắt, bị khung cảnh trước mắt làm cho hoàn toàn giật mình --
Ngọn đèn màu cam mờ ám, trên ga giường lụa vàng rơt rải đầy lông chim xếp thành hình trái tim, bức tường màu trắng ngà phía sau tủ giường màu trắng ngà, rõ ràng là bốn chữ to ‘tân hôn hạnh phúc’ đỏ tươi, toàn bộ chúng nó đều được trang trí bằng hoa hồng! Giống như là căn phòng dành cho tình nhân.
“Đào Tử  ̄ ̄ ̄”
Không dám tin đi vào, Hạ Dạ xoay người nhìn Đào Tử, trong đôi mắt thật to tràn đầy cảm động.
“Lúc cơm nước xong không thấy cậu đâu, cậu đi chuẩn bị những thứ này cho mình sao?”
“Đúng vậy! Thích không?”
Thật cẩn thận tránh đi lông chim trên giường, Nhạc Hựu Đào kéo Hạ Dạ ngồi xuống giường.
“Ừm! Thích! Cực kỳ thích a! Ha ha, Đào Tử, không nghĩ đến cậu pha chế dược rất có nghề, việc chế tạo lãng mạn, lại cũng có thể không thầy tự giỏi! Có cậu a -------“
Hạ Dạ ngồi trên giường, hưng phấn xoay qua xoay lại.
Tưởng tượng chính mình buổi tối sẽ cùng Hoàng Phủ Liệt mây mưa thất thường trên chiếc giường này. Hạ Dạ liền ngừng không được nội tâm mừng như điên.
Ha ha! Lúc này thật muốn đè Liệt xuống a!
Nhìn bộ dáng vẻ mặt vui vẻ của Hạ Dạ, hình như một chút cũng không bị ảnh hưởng bởi lời nói của mình vào buổi tối hôm trước, nỗi lòng lo lắng của Nhạc Hựu Đào cuối cùng cũng buông xuống.
“khó khăn nhất trong cuộc sống thì phải là, lúc đề tên trên bảng vàng, còn có đêm động phòng hoa chúc, cả đời chỉ có 1 lần động phòng hoa chúc. Thân là bạn tốt kiêm chủ nhân mình, đương nhiên có nghĩa vụ chế tạo cho cậu một đêm động phòng hoa chúc cả đời khó quên rồi! Hắc hắc, được rồi! Đợi lát nữa Diệc Dương hẳn sẽ dẫn Hoàng Phủ Liệt vào! Thế nào, mình đi ra ngoài trước, phải cố gắng nắm chắc đêm đông phòng hoa chúc của cậu đó!”
Nhạc Hựu Đào nắm tay Hạ Dạ, xúc động nói.
“Chờ…… chờ chút, Đào Tử…… cậu nói lát nữa Liệt sẽ qua đây?”
“Đúng vậy! Bằng không cậu động phòng với ai? Hoàng Phủ Liệt này cũng thật là, vụng trộm đi đăng ký kết hôn, tiệc rượu cũng không làm. Mình đây cùng Diệc Dương đành phải sắp xêp cho hai người một đêm động phòng hoa chúc được được chút! Cậu cô dâu thật sự này, kiên nhẫn chờ chú rễ thật sự đến! Mình đi đây!”
Phất phất váy, Nhạc Hựu Đào tao nhã đứng lên.
Hạ Dạ cũng đứng dậy theo.
“Này, Đào Tử!”
“Cậu theo mình làm chi!”
Nhạc Hựu Đào đẩy Hạ Dạ về, nghiêm túc nói, “Tuần sau anh ta sẽ quay về quân khu, các cậu mới cưới đã tách ra, không biết khi nào mới gặp lại. Dạ Tử, thừa lúc đêm nay, hỏi rõ ràng rốt cuộc trong lòng anh ta có tính toán gì với cậu không. Là cho cậu chỉ là vợ trên giấy tờ, hay là có lòng cùng cậu bạc đầu răng long. Nhớ rõ đó, phải cố gắng nên hỏi hỏi rõ ràng, nên nói nói rõ ràng, đã biết chưa?”
“Hỏi…… hỏi cái gì? Còn có cái gì phải nói?”
“Trời ơi! Mình thật sự thua cậu.”
Đào Tử ôm trán thở dài, cô nói còn chưa đủ rõ ràng sao?
“Hỏi rõ rốt cuộc anh ta có thích cậu hai không, vì sao cưới cậu! Còn có nói cho anh ta Tiểu Ngộ thật sự là con anh ta, 8 năm trước anh ta nên chịu trách nhiêm với cậu, muốn anh ta về sau cả đời phải đối tốt với cậu! Ngu ngốc! Đời người có thể có mấy cái 8 năm hả? Cậu không nhân lúc bây giờ vừa mới đánh gục tim anh ta, chẳng lẽ phải chờ đến lúc anh ta trở lại quân khu, tìm được nữ binh tốt hơn nào sao?”
Hai tay chống nạnh, Đào Tử nâng cao âm lượng, cô nếu từ thục nữ tri thư đạt lễ biến thành sư tử hà đông, tuyệt đối là do Dạ Tử làm hại!
“MÌnh…… mình……”
“Cậu, cậu cái gì cậu! Đừng nói với mình gì cả, cậu không biết nói sao với anh ta sao! Dù sao cậu ngay cả can đảm đè anh ta xuống cũng có, vậy mà chút can đảm thành thật nói cho anh ta Tiểu Ngộ là của anh ta, cậu sớm đã làm người đàn bà của anh ta cũng không có sao? Mặc kệ, ngày mai mình sẽ chờ tin tức tốt của cậu! Hình như mình nghe thấy tiếng bọn Diệc Dương lên lầu! Được rồi, mình tránh ra trước! Dạ Tử, cố lên!”
Đưa tay ra hiệu cố lên với Hạ Dạ, Đào tử nhanh chóng chuồn đi.
Lúc nhìn lướt qua chồng mình, còn trao đổi ánh mắt hiểu ý với nhau.
Đây tuyệt đối sẽ là một đêm ấm áp lãng mạn.
Nếu, không có gì ngoài ý muốn.
***************
Hạ Dạ từng xem qua một cuốn sách, tác giả nói, nguyên nhân kết hôn có thể có rất nhiều loại.
Ví dụ như đã đến tuổi này, cho nên bất đắc dĩ tìm một người thông qua.
Lại như, hai người hẹn hò lâu, chuyện kết hôn cũng là nước chảy thành sông.
Còn nữa là, cảm giác đúng rồi, không phải đối phương thì không được, cũng bắt cóc cả đời của nhau.
Nhưng, Hạ Dạ tổng hợp lại phân tích, bị thúc giục phát hiện, tình huống hôn nhân của cô không giống bất cứ loại hình nào trong đó.
Cô cùng Liệt vừa không có trụ cột là tình cảm sâu sắc, cũng không phải ôm thái độ tùy tiện, thẳng thắng mà nói, từ đầu đến cuối cô đều chỉ có thể hình dung mơ mơ hồ hồ.
Vậy, Liệt sẽ nghĩ thế nào chứ?
Chẳng lẽ thật sự giống như Đào Tử nói, kết hôn với cô, chỉ vì cho Hạng Ngộ một thân phận trên pháp luật? Cẩn thận nghĩ lại, hình như thật sự cho đến bây giờ Liệt chưa từng nói thích cô a……
Đào Tử săn sóc sắp xếp một phòng cho cô cùng Liệt, còn trang trí phòng ấm áp lãng mạn như vậy nữa.
Nhưng cô lại thừa lúc Liệt đang tắm rất không cốt khí trốn thoát.
Cô không biết phải đối mặt với anh thế nào, cô cũng muốn hỏi anh, vì sao lại cưới cô, nhưng lại sợ đáp án sẽ không như cô hy vọng.
Cả đời chỉ có một đêm động phòng hoa chúc…… chẳng lẽ muốn cứ vậy một mình đứng trong vườn ‘ngẩng đầu nhìn trăng sáng?’ (Đừng ai nói với ta không biết câu thơ này nhé)
“Ai  ̄ ̄ ̄”
Trở về phòng hay là không trở về phòng, là cả một vấn đề.
Nằm trên băng ghế trong vương, Hạ Dạ ngắm trăng than thở.
‘Sư tử nhỏ, nửa đêm, than thở cái gì vậy?”
Trên đỉnh đầu hiện lên một cái bóng lớn, che khuất ngọn đèn trong sân nhà.
Không cần ngẩng mặt lên, Hạ Dạ cũng biết người đến lả ai.
Có thể gọi cô là sư tử nhỏ, cũng chỉ có bạn học trường cảnh sát. Mà bạn học trường cảnh sát, bây giờ còn giữ liên lạc thường xuyên……
“Đại Đông? là anh hả?”
Giọng nói uể oải.
Không quen Hạ Dạ buần bã ỉu xìu như vậy, sư tử nhỏ của anh phải mãi mãi đều tràn đầy sức sống.
« Ối ! Đại Đông ! anh làm gì vậy ! lại nhéo mũi tôi ! »
Dẩy bàn tay hành kiểm xấu trên mặt ra, Hạ Dạ chán nản ngồi dậy, trừng mắt Uông Á Đông không có một chút áy náy, lộ ra hai hàng răng trắng noãn có thể đi chụp ảnh kem đánh răng người da đen, thở phì phì nói.
« Cô còn chưa nói cho tôi biết, hơn nửa đêm cô không ngủ được, chạy ra ngoài làm gì đó ! đừng nói là ông chồng trai bao của cô giấu cô có đàn bà bên ngoài chứ ? cô đi theo tôi, tôi đi dạy dỗ hắn ! »
Nói xong nắm chặc hai tay, bày ra tư thế lúc nào đều chuẩn bị nhảy vào phòng, ngủ, tìm Hoàng Phủ Liệt làm một trận.
Hạ Dạ chịu không nổi trợn trắng mắt, Đại Đông và Tần Thiểu Du mới là anh em bà con chứ ?
Hai tên đều sùng bái vũ lực !
« Haiz----- Nếu Liệt thật sự là trai bao thì tốt rồi ! »
Trai bao có giá, người yêu vô giá a !
Hai tay gối sau gáy, Hạ Dạ lại nằm xuống băng ghế, than thở nói.
« Dạ Tử----- cô thật sự thích trai bao kia như vậy sao? Anh ta chẳng qua bộ dạng đẹp hơn người bình thường một chút, cao hơn người bình thường một chút, điềm tĩnh hơn người bình thường một chút, tê bào vận động có vẻ phát triên hơn người bình thường một chút thôi sao ? cô nghe lời tôi, đàn ông mặt đẹp không mấy thằng đáng tin đâu ! cô nên thừa lúc ly hôn sớm, tìm người thành thật bình thường gả đi, chẳng hạn như tôi…… »
« Anh muốn nói, chẳng hạn như anh chính là kiểu mẫu gia đình chứ gì ? »
Nằm trên băng ghế Hạ Dạ lườm anh ta một cái, lời kịch này, Đại Đông đã nói chín chín tám mốt lần, không ngại chán.
« Ừ ! không hổ là sư tử nhỏ của tôi, thật sự ăn ý ha ! sao, muốn đi ăn máng khác đảm nhiệm cương vị công tác bà Uông này không ? »
Thân mình nằm bên Hạ Dạ trên băng ghế, Uông Á Đồng cười lưu manh, ánh mắt hiện lên một chút nghiêm túc khó có thể nắm bắt được.
« Ha ha, đội trưởng Uông, chỉ sợ phải làm anh thất vọng. »
Giọng nói trầm thấp, dễ nghe vang lên, Hạ Dạ cùng Uông Á Đông đồng loạt ngẩng đầu nhìn.
Chỉ thấy Hoàng Phủ Liệt tùy ý khoát một kiện áo tắm màu trắng, trong gió nhẹ đêm hè chậm rãi đi đến.
« Liệt? Anh…… Anh sao lại ở đây?”
Nhận thấy tư thế của mình cùng Uông Á Đông quá sức mà ám, Hạ Dạ nhanh chóng đẩy anh ta ra, ở trước mặt Hoàng Phủ Liệt giống như tân binh huấn luyện, nghiêm đứng vững.
“Liệt, anh đừng hiểu lầm ------ em và Đại Đông anh ta……”
Hạ Dạ xoa xoa tay, giống như đứa trẻ làm sai sợ bị tóm gáy.
Hoàng Phủ Liệt lại không có truy đến cùng, ánh mắt có thâm ý khác dừng lại giây lát trên người Uông Á Đông, lại dời ánh mắt trở lại trên người Hạ Dạ bứt rứt bất an.
“Đêm tân hôn, cô dâu chuồn đi, em nói chú rể anh không đi tìm em, còn có thể làm gì?”
Nửa thật nửa đùa, làm trên mặt Hạ dạ xấu hổ hiên lên hai đóa mây đỏ.
Ánh mắt không tự giác trôi về phía lồng ngực rắn chắc như ẩn như hiện dưới áo choàng tắm của Hoàng phủ Liệt, Hạ Dạ nuốt nuốt nước miếng, rất muốn trói Liệt lại kéo về đặt lên giường, sau đó, sau đó……
“Đi thôi.”
Giống như nhìn thấy ý đồ của Hạ Dạ, Hoàng Phủ Liệt bỗng nhiên mở miệng.
“Đi...... Đi đâu?”
Ngược lại Hạ Dạ trong chốc lát còn chưa có hiểu được.
“Hôm nay là đêm tân hôn của chúng ta, em nói, đi đâu đây? Hả? bã xã?”
Bàn tay to chụp tới, thuận lợi ôm người đẹp vào lòng mình, hai tay Hoàng Phủ Liệt vòng qua eo cô, khuôn mặt tuấn tú gần sát khuôn mặt ửng đỏ của Hạ Dạ dưới ánh trăng, ở bên tai cô quyến rũ hỏi.
“Bà…… bà xã?”
Từ thật ngọt! Hạ Dạ cười ngây ngô với Hoàng Phủ Liệt.
“Ngốc! Em phải gọi anh là ông xã mới đúng!”
Gõ đầu Hạ Dạ một cái, Hoàng Phủ Liệt ôm eo nhỏ của Hạ Dạ, xoay người mỉn cười nói với Uông Á Đông hoàn toàn bị xem nhẹ ở một bên, “một khắc xuân tiêu đáng giá ngàn vàng. Đội trưởng Uông, không để ý kẻ hèn này mang bà xã trở về phòng trước chứ?” (Nguyên văn: không để ý bỉ nhân mang chuyết kinh về phòng trước chứ?)
Lý do thoái thác nghiền ngẫm từng chữ một, nghe ra Uông Á Đông xuất thân từ ngành kỹ thuật, lúc đi học bài thi văn học cổ văn giống nhau để trống nộp lên nghe được sửng sốt sửng sốt, chỉ có thể máy móc mà gật gật đầu, nhìn theo hai người xứng đôi rời đi.
Không lâu sau, ngọn đèn trong phòng tối lầu hai sáng bừng lên.
Uông Á Đông theo bản năng ngẩng đầu lên, ngon đèn xuyên qua rèm cửa sổ, mơ hồ có thể thấy được thân ảnh han người ôm nhau, không biết định làm gì. Lúc này, Uông Á Đông cảm thấy lòng mình trở nên trống trải.
“Làm sao thế! Dạ Tử tái hôn, mình không phải hẳn nên vui vẻ thay cô ấy mới đúng sao? còn ở đây đa cảm cái gì chứ! Cái thằng ngốc này!”
Vỗ mạnh vào đầu mình, tính trút bỏ cảm xúc khó hiểu này, Uông Á Đông cũng xoay người trở về phòng.
Nhưng mà, chung quy có gì đó ở dưới đáy lòng chậm rãi lên mem, chua chua, chát chát, giống như có gì đó, không quay lại được nữa rồi……
Đêm dài, chưa hết
************************
Áo choàng tắm rộng thùng thình không chút để ý rộng mở, thấp thoáng lộ ra chân dài cường tráng.
Vài lọn tóc không chịu trói buộc rủ xuống trán, động tác lật qua lật lại tạp chí lười biếng lại mê người
Tắm rửa xong, Hạ Dạ giống nhau cũng áo chòang tắm khỏa thân đứng ở bên giường, say mê nhìn chăm chú hình ảnh ‘mỹ nam đọc sách’ hoạt sắc sinh hương trước mắt, a…… cô rất muốn hóa thân thành bản tạp chí kia, nằm trong ngực Liệt a.
“Tắm xong rồi?”
Buông tạp chí trong tay xuống, Hoàng Phủ liệt vỗ vỗ giường, khóe miệng nâng lên một chút độ cong bỡn cợt, mỉm cười liếc mắng Hạ Dạ, “Còn chưa xem đủ sao? Anh rất muốn tiếp tục làm bộ không hề phát hiện tầm mắt nóng rực của em. Nhưng, vợ yêu, đêm đẹp ngắn ngủi, em không ngại lên giường từ từ xem chứ? Hay là, em muốn anh ôm em lên giường?”
Người trên giường chuyển động, làm bộ thật sự muốn xuống giường.
Mặt Hạ Dạ nháy mắt đỏ bừng, hai tay quơ loạn, “Không…… Không cần, em…… em tự lên được.”
Quẫn bách không dám nhìn thẳng người đàn ông của mình đang nằm trên giường mời gọi, Hạ Dạ nhìn chằm chằm đầu ngón chân của mình, lắp bắp, lề mà lề mề đến gần giường ngủ.
Hoàng Phủ Liệt chờ không kịp bàn tay to duỗi ra, Hạ Dạ thuận thế rơi vào lòng anh, hai người đồng thời ngã xuống giường lớn mềm mại.
“A, Liệt ~”
Hạ Dạ chưa chuẩn bị tâm lý kinh hô ra tiếng, lại bị hành động nhiệt liệt tiếp theo của người đàn ông mà hút một ngụm khí lạnh.
“Ừm----- thơm quá-----”
Đầu cọ cọ trong hõm vai Hạ Dạ, hít vài vài ngụm mùi thơm, đầu lưỡi như có như không lướt qua xương quai xanh của Hạ Dạ, thành công khiến đối phương run rẩy, Hoàng Phủ Liệt chăm chú nhìn vào mắt Hạ Dạ, xấu tính mở miệng, “Bà xã, em nói, theo tình hình bây giờ, có phải chính là cái người xưa gọi là trong ngực ôn hương nhuyễn ngọc hay không?”
(Ôn hương nhuyễn ngọc: miêu tả người con gái trẻ tuổi thân thể trắng nõn mềm mại, toát ra hơi thở thanh xuân ấm áp)
Giọng nói tà mị, trầm thấp, nói lên lý do thoái thác lưu manh.
“Liệt…… Anh, anh từ khi nào trở nên không đứng đắn như vậy!”
“Em không thích?”
…… Cái này bảo người trả lời như thế nào?
Nếu cô nói thích, vậy…… vậy không phải biểu đạt cô rất tùy tiện, rất mong chờ bị đùa giỡn sao?
Nếu nói không thích, chết tiệt, cô rõ ràng trong lòng yêu chết giọng điệu badboy này của Liệt.
Trong nháy mắt đó, cô giống như thấy Liệt ở trong quán bar 8 năm trước thực hiện nhiệm vụ, mất đi hình ảnh nho nhã, nhã nhặn, chân thật anh là một con báo đen hoang dã, không kềm chế được, cả người đều tràn ngập dã tính cùng lực hấp dẫn mê hoặc trí mạng.
Khiến người ta muốn liều lĩnh nhập đầu vào lòng anh, giống như ôm ấp của anh chính là nơi ấm áp nhất trong thế gian này.
Hai tay tự mình có ý thức vòng qua cổ người đàn ông trước mắt, hai má nóng lên dán vào mặt anh, hốc mắt ướt át, cúi đầu gọi, “Liệt, Liệt, Liệt thật tốt, thật tốt ------“
Cảm giác có thể quang minh chính đại ôm Liệt, thật tốt.
Yêm thầm anh 8 năm, cho dù mẹ quý nhờ con trở thành vợ anh, ở trình độ nào đó cũng có thể coi như tu thành chính quả.
Ít nhất cô có cả đời có thể quyến rũ anh, làm cho anh thật sự yêu cô!
Ô ------ đoạn đường yêu thầm đi được rất vất vả a!
Đầu tiên nghẹn ngào, sau lại như hồng thủy phun tràu, Hạ Dạ cũng không thể ngăn chặn vùi vào lòng Hoàng Phủ Liệt gào khóc.
Cuối cùng, cuối cùng không cần ở trong mơ mới có thể không kiêng nể gì ôm Liệt cô yêu nhất!
Hạ Dạ dồn hết sức mà khóc.
Kinh ngạc!
“Không thể nào? Bà xã, cho dù em không thích, cũng không cần sợ đến vậy chứ! Được rồi, ngoan, không khóc, không khóc a! nếu em không thích động phòng, ai…… từ từ cũng được. Không vội, không vội. nhé?”
Vội vàng khẩn trương giúp hai người ngồi dậy, Hoàng Phủ Liệt luống cuống tay chân chùi lau nước mắt giúp Hạ Dạ.
Ngẩng đầu không nói gì nhìn trần nhà.
8 năm trước cô đã có quyết tâm kia ăn sạch anh để lại khách sạn, ngay cả đêm bão phát sốt đó, cũng không an phận động tay động chân với anh.
Anh nghĩ cô hẳn rất thích gần gũi với anh mới đúng, sao lại……
Hoàng Phủ Liệt thở dài thật lớn, trời ạ, đêm tân hôn trêu chọc bà xã khóc, này…… này có tính là phá vỡ kỷ lục Guinness hay không?!
Nghe vậy, Hạ Dạ vốn nước mắt giàn giụa bỗng nhiên mắt lộ ra giận dữ ngẩng đầu, tùy tay lau nước mắt, túm lấy áo choàng tắm của hoàng Phủ Liệt, mang theo giọng mũi hung hăn nói, “Không! Gấp! ai nói không gấp! em thích, em không cần chờ, không cần chờ! Chết tiệt!”
Vừa khiển trách, tay nhỏ bé vừa không quên động tay lột quần áo của người đàn ông, to giọng quát, “Anh có biết em chờ ngày này bao lâu rồi không? Em mặc kệ, lần này nói gì em cũng phải ăn sạch anh lúc anh đang tỉnh táo! Em muốn tuyên bố với toàn thế giới, Hoàng Phủ Liệt anh là người đàn ông của Hạ Dạ!”
Xoay người một cái, Hạ Dạ kéo Hoàng Phủ Liệt nằm xuống dưới, hai chân khóa ngồi trên eo anh, vòng eo không an phận vặn vẹo, vì để người đàn ông dưới thân không có cơ hội lâm trận bỏ chạy.
Trên khuôn mặt tuấn tú của Hoàng Phủ Liệt thoáng hiện lên kinh ngạc, sau đó nghĩ đến tư duy của cô ngốc này không giống người thường, cũn g thoải mái cười cười.
Nếu bà xã chờ mong đêm động phong như thế, vậy ông xã anh sao lại khiến cô thất vọng được đâu?
Ngẩng đầu hôn lên cánh môi đỏ bừng kia, Hoàng Phủ Liệt đảo khách thành chủ, dịu dàng đặt Hạ Dạ ở trên giường, cái lưỡi linh hoạt của anh chui vào trong miệng cô, dụ cái lưỡi trúc trắc đinh hương của cô triền miên, chơi đùa. Bàn tay to cũng không nhàn rỗi, không an phận dao động trên thân thể linh lung hấp dẫn của người đẹp, đến mức nhanh chóng châm lên lửa tình trong cơ thể Hạ Dạ.
“Ừm ~” Hạ Dạ thoải mái mà rên rỉ ra tiếng.
Lâu lắm không được thân mật xác thịt, khiến cho Hạ dạ đơn giản nhắm mắt lại, hưởng thụ đôi tay giống như có ma thuật của Hoàng Phủ Liệt mang đến cho mình khoái lạc cao nhất.
Hạ Dạ chủ động phối hợp đối với Hoàng Phủ Liệt mà nói không thể nghi ngờ là cổ vũ tốt nhất, môi anh chậm rãi di dời trận địa, quanh quẩn một lúc ở xương quai xanh, gieo lên mầm mống lửa nóng. Bàn tay to chậm rãi dao động từ lưng xuống đến hông cô, áo choàng tắm cấu tạo đơn giản, cởi ra một chút cũng không cố sức, hơn nữa ------ dưới sự phối hợp không rụt rè của nữ cảnh sát nào đó, không bao lâu, da thịt hai người không còn chướng ngại dán vào nhau.
2 kiện áo choàng tắm rơi xuống giống như thân ảnh giao nhau trên giường, chỉ số sắc tình nháy mắt tăng vọt.
Có bà xã nhiệt tình nhe vậy, đây nhất định sẽ là một đêm bốc lửa vô cùng.
Đã lâu không có ngủ say như vậy, từ lúc ông ngoại qua đời, 15 tuổi tiếp nhận Hoắc Diệu Đường. Sau nhận tin ba mẹ mất tích, từ xa chạy đến địa điểm mất tích của hạ ở nước Anh, đánh bậy đánh bạ trở thành thành viên hoàng gia Anh quốc, còn ngoài ý muốn kết bạn với vương tử Anthrew của tiểu quốc châu Âu, sau về nước tham gia bộ đội đặc chủng, sau lại vô tinhd trồng liễu, trở thành thiếu tướng. Ngày đều trôi qua trong huấn luyện khẩn trương cùng nguyên tắc của mình.
(Vô tâm trông liễu: Cổ huấn Trung Quốc. Có lòng trồng hoa hoa chẳng
nở. Vô
tình cắm liễu liễu mọc xanh)
Hoàng Phủ Liệt ngồi dậy ưỡn người, cúi đầu thấy vẻ mặt ngoại ngào khi ngủ của Hạ Dạ, khóe miệng mỉm cươi.
Ngón cái nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt phấn nộn khi ngủ của Hạ Dạ, ánh mắt Hoàng Phủ Liệt không khỏi mềm đi, phản ứng trúc trắc của cô tối hôm qua đều nói với anh một tin trong 8 năm nay, cô chỉ thuộc về một mình anh.
Không thể phủ nhận, lúc biết được chuyện này, đáy lòng anh bừng lên một niềm vui sướng khôn kể.
Nếu không gặp cô, cho đến bây giờ anh cũng không biết, dã thú giấu trong cơ thể mình khiến người ta sợ hãi như vậy đâu, tối hôm qua…… thế nào cũng muốn cô không đủ đâu.
Hạ Dạ ngủ mơ cảm thấy có người chọt chọt mặt cô, ký ức trong trí nhớ nói cho cô, làm vậy chỉ có con bảo bối mỗi lần đến trường, đều thức dậy sớm khác thường, móng vuốt phản xạ có điều kiện đánh về phía người nọ.
Tay che trên hai gò má cô đột nhiên bị cầm, Hoàng Phủ Liệt ngẩng mặt, ánh mắt mỉm cười, “tỉnh?”
Đầu óc trống rỗng, suy nghĩ Hạ Dạ đứt quãng một lát.
Ký ức triền miên tối hôm qua lập tức ào ạt tràn về trong đầu, đỏ bừng nhanh chúng chiếm cứ toàn bộ khuôn mặt, hơn nữa, sau khi thấy Hoàng Phủ Liệt cả người lòa lỗ, do tấm mềm bị mình cướp đi.
“Liệt…… Liệt? Sao lại là anh? Ha ha, em, em còn tưởng là thằng nhóc thối tha Tiểu Ngộ kia chứ!”
Thân không mảnh vải cô ôm chăn ngồi dậy, xấu hổ lui tay về.
“Ngộ Nhi thường xuyên trèo lên giường em sao?”
Ngang nhiên cách tấm mềm ôm lấy Hạ Dạ, Hoàng Phủ Liệt hí mắt hỏi.
Nếu đáp án đúng vậy, như vậy anh phải lo lắng sau này phải luôn khóa cửa phòng lại.
Mới nghỉ vậy, cửa phòng không hề báo động trước mở ra, Hạng Diệc Dương vội vã vọt vào, “Liệt, không xong rồi, Tiểu Ngộ cùng Niệm Niệm bọn họ……”
Lời nói kế tiếp, bởi vì không cẩn thận nhìn thấy bờ vai lòa lỗ của Hạ Dạ cùng ánh mắt giết người khiến cho người ta sợ hãi của Hoàng Phủ Liệt mà hoàn toàn mất âm.
“Thật xin lỗi, thật xin lỗi ------ người không biết không có tội, người không biết không có tội.”
“Sao vậy, Diệc Dương?”
Nhạc Hựu Đào theo sau đuổi đến không rõ nhìn chồng mình đi vào lại lui ra.
“Không có gì, không có gì, chúng ta đi ra ngoài trước.”
Để tránh bã xã thấy cảnh không nên xem, Hạng Diệc Dương dùng thân hình cao lớn ngăn trở tầm mắt của Nhạc Hựu Đào, lôi kéo bà xã ra khỏi cửa phòng, thuân tiện đóng cửa lại.
“Rốt cuộc là sao vậy! Không phải anh nói Hoàng Phủ Liệt thường thức dậy rất sớm sao? chúng ta nhanh chóng nhờ anh ấy điều tra, Niệm Niệm sáng sớm đi đâu mất rồi!”
Nhạc Hựu Đào gấp đến độ ở bên ngoài dậm chân.
“Bà xã ------ cho dù muốn Liệt đi điều tra vị trí của bọn Niệm Niêm, cũng phải chờ bọn họ mặc quần áo vào đã!”
“Cái gì? Ý anh là......”
Cuối cùng cũng hiểu được chuyện Nhạc Hựu Đào đỏ bừng mặt, “Ý anh là…… anh, anh ta…… bọn họ…….”
“Ừ  ̄ ̄ ̄”
Hạng Diệc Dương bất đắc dĩ gật gật đầu.
Làm sao anh biết được sinh hoạt làm việc nghỉ ngơi luôn nghiệm cẩn đúng giờ Liệt, lúc này cũng sẽ mặt trời lên cao còn chưa tỉnh chứ!
Một lát sau, Hoàng Phủ Liệt đã ăn mặc chỉnh tề ra khỏi phòng. Nhạc Hựu Đào theo bản năng nhìn vào bên trong, cái gì cũng chưa thấy. Hoàng Phủ Liệt liền oành một tiếng đóng cửa phòng lại, một chút cũng không thể để cho cảnh xuân của người bên trong lộ ra.
“Chuyện gì?”
Dựa cửa phòng, hai tay Hoàng Phủ Liệt vòng trước ngực, hai hàng lông mày hơi nhíu lại hỏi.
Tốt nhất là có lý do hợp tình hợp lý.
Hoàng Phủ Liệt vừa hỏi, Nhạc Hựu Đào mới nhớ đến mục đích mình đến đây, phút chốc gấp đến mức nói năng lộn xộn, “Là Niệm Niệm cùng Tiểu Ngộ, buổi sáng, rời giường, tôi, bọn chúng……”
“Vẫn để anh nói đi.”
Cho vợ mình một ánh mắt yên tâm một chút chớ hoảng, hạng Diệc Dương nắm bả vai Nhạc Hựu Đào, vẻ mặt nghiêm trọng nhìn Hoàng Phủ Liệt nói, “Là vậy.
Gần đây chúng tôi bồi dưỡng khả năng ngủ một mình của Niệm Niệm, con nhóc chưa quen, mỗi ngày sáng sớm trời con chưa sáng, sẽ vùng trộm chuồn vào phòng ngủ của mình cùng Đào Tử. Nhưng hôm nay mình và Đào Tử đợi thật lâu, đều không có đợi được Niệm Niệm, còn tưởng rằng bé đã quen ngủ một mình. Nhưng Đào Tử vẫn lo lắng, cho nên rời giường đến phòng Niệm Niệm, kết quả Niệm Niệm cũng không có ở trong phòng. Đào Tử tìm cả phòng cũng không thấy bóng dáng Niệm Niệm, liền hoảng hốt trở về phòng. Mình cùng cô ấy vào phòng tìm lại một lần nữa, vẫn không tìm thấy bóng dáng Niệm Niệm.
Hơn nữa, mình ngưit thấy được mùi thuốc mê rất nhạc ở trong phòng......”
“Ý cậu là, Niệm Niệm bị người bắt cóc sao?” lời nói của Hạng Diệc Dương còn chưa dứt, Hoàng Phủ Liệt đã căn cứ vào lời nói của anh ta đoán chuyện có khả năng xảy ra.
Diệc Dương rất mẩm cảm với mùi, người thường ngửi không thấy mùi anh đều có thể nhận ra rõ ràng. Chỉ cần anh ta nói có mùi thuốc mê, vậy tuyệt đối không thể sai.
Xem ra, sự việc không có đơn giản, Hoàng Phủ Liệt cúi đầu trầm tư.
Nhíu mày, Hạng Diệc Dương gật gật đầu nói, “Có khả năng rất lớn. nhưng mình nghĩ không ra là ai làm. Trị an vùng này tốt lắm, công tác bảo an cũng làm rất nghiêm túc. Mình chuyển đến đây nửa năm, chưa từng nghe có hộ gia đình nào phàn nàn trị an nơi này.”
“Vừa rồi cậu nói Niệm Niệm cùng Tiểu Ngộ. Ý của cậu là, trong phòng Ngộ Nhi cũng ngửi thấy mùi thuốc mê?”
“Đúng. Mình nương theo mùi đi tìm, vốn trong lòng cầu may nghĩ có thể nhờ vậy mà tìm được Niệm Niệm. Nhưng khi mình theo mùi tìm được đến phòng Tiểu Ngộ, giật mình phát hiện Tiểu Ngộ cũng không có trên giường!”
Hoàng Phủ Liệt cảm thấy khó chịu.
“Mình thật sự…… rất xin lỗi, Liệt, ở nhà mình xảy ra chuyện như vậy!”
Khuôn mặt tuấn tú của Hạng Diệc Dương tràn đầy tự trách.
“Nói lời ngu xuẩn gì vậy! Bây giờ người mất tích không phải chí có Ngộ Nhi. Niệm Niệm cũng mất tích, không phải sao? Bây giờ quan trọng nhất là tìm người.”
Cho dù trong lòng cũng rất hoang mang, Hoàng Phủ Liệt vẫn bắt buộc chính mình trước bình tĩnh lại đã.
Bối rối cũng không thể giải quyết được chuyện gì.
Trước mắt quan trọng nhất là an toàn tìm được hai đứa bé kia!
“Uông Á Đông đâu?”
Mệt mỏi lau mặt, Hạng Diệc Dương đáp lại, “Còn đang ngủ đi! Muốn mình đi gọi anh ta dậy sao?”
“Ừ! Diệc Dương, bây giờ cậu lập tức đi gọi anh ta dậy, bảo anh ta vận dụng quan hệ, điều tra một chút video giao thông quanh đây.”
“Được.”
Hạng Diệc Dương gật đầu, xoay người đi tìm Uông Á Đông.
“Đào Tử, em ở đây, sau khi Dạ Nhi ra em thuật lại sự việc cho cô ấy. Anh trước vào phòng Niệm Niệm cùng Ngộ Nhi xem phạm nhân có lưu lại dấu vết hay không. Dạ Nhi cũng có kinh nghiệm phá án phong phú, chờ cô ấy nghe được tin tức tính táo lại thì bảo cô ấy đến chỗ anh.”
“Vâng! Em biết rồi.”
“Tốt lắm. Bây giờ phân công nhau hành động, 10 phút sau, tất cả mọi người đến phòng khách tập họp, chúng ta cần tập hợp một chút tin tức điều tra được, không có vấn đề gì chứ?”
Nhạc Hựu Đào kiên định lắc đầu, tỏ vẻ chính mình không có vấn đề gì.
10 phút sau, Hạ Dạ vẻ mặt lo lắng chạy vào, theo cô còn có Đào Tử, không lâu sau, Hạng Diệc Dương cùng Uông Á Đông cũng xuất hiện trong phòng khách.
“Liệt, có phát hiện gì không? Ngộ Nhi, có lưu lại manh mối gì không?”
Vừa nhìn thấy Hoàng Phủ Liệt, Hạ Dạ vô cùng lo lắng hỏi.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét