Thứ Hai, 5 tháng 6, 2017

Ba Ba Quân Nhân - Chương 71

Chương 71: cầu nguyện của em có liên quan đến anh

Nhìn Hạ Dạ hào hứng dào dạt, Hoàng Phủ Liệt lấy tay xoa xoa cằm, đưa ra phán đoán của mình. “Đại khái nói các người xen vào việc của người khác, hoặc đuổi mất vật thí nghiệm linh tinh gì đó của hắn.”

“Hả? Sao anh biết?”

“Ha ha. Em cho tên Diệc Dương kia là thiện nam tín nữ gì hả? Anh đoán chừng lúc trước hắn không có nổi bão, khẳng định lúc ấy đang tiến hành thí nghiệm lâm sàng khác, không rảnh quan tâm đến bọn họ. Sau đó những người từng bắt nạt hắn, trong vòng một tháng sau không ít nằm liệt giường nhỉ?”


“Đâu chỉ! Cũng không biết tên Diệc Dương kia động tay động chân khi nào. Tóm lại những người đó về sau không đến vài ngày, liền luôn bật cười. Rất giống nuốt phải cười nửa bước điên trong tiểu thuyết võ hiệp. Ha ha! Càng tuyệt hơn, tên kia còn tìm ngoài tòa soạn báo đến! nói những người đó đều có thể chất đặc thù, là trường hợp đặc biệt có tỷ lệ xuất hiện 1/1000. Biến thành những người đó về sau không tiếp tục đi tìm Diệc Dương gây phiền phức.”

“Thật sự rất giống tác phong của Diệc Dương.”

Không chủ động gây chuyện, nhưng tuyệt đối sẽ khiến người động đến hắn hối hận đến suốt đời.

“Nhưng mà, bỗng nhiên có một ngày, tên kia bỗng nhiên thay đổi. Trở nên hòa đồng, yêu cười, cũng thích phá, cả người sáng sủa hơn. Đương nhiên là, ham thích y học vẫn không thay đổi. Phía trước em và anh trai còn luôn tưởng Diệc Dương trưởng thành, tính tình tự nhiên sẽ theo đó mà thích đổi sao! Thì ra, là chịu ảnh hưởng của hai người các anh! Cẩn thận nghĩ là, năm anh ấy trở nên thay đổi, hình như là nghỉ hè năm 7 tuổi.”

“Ha ha. Không phải Diệc Dương thay đổi. Chẳng qua quay lại là chính hắn thôi. Anh nghĩ lúc đầu, chắc chắn hắn cũng muốn chơi đùa, quậy phá cùng các bạn nhỏ khác. Nhưng mọi người không chấp nhận ‘sở thích’ của hắn lắm, cho nên hắn hay dùng lạnh lùng bảo vệ chính mình. Sau đó gặp anh và Thiểu Du, phát hiện, thì ra vẫn sẽ có người thích sở thích của hắn, hơn nữa giống hắn, cũng có ham mê kỳ quái, hắn cứ yên tâm biểu lộ chính mình, như thế thôi…… có lạnh không? Thời gian không còn sớm, không bằng chúng ta sớm nghỉ ngơi một chút.”

Nói được một nửa, anh tinh tế nhìn thấy Hạ dạ xoa xoa cánh tay sửa ấm, săn sóc trưng cầu ý kiến của cô.

Nghe vậy, Hạ Dạ lập tức lắc đầu tỏ vẻ, “Không lạnh, một chút cũng không lành, chúng ta ngồi lát nữa đi ------“

Nhiệt độ của vùng ngoại thành lúc nửa đêm, lạnh hơn một chút so với nội thành, Hạ Dạ rõ ràng lạnh đến phải hít hít cái mũi mới dừng lại cảm giác chảy nước mũi, lại vẫn mạnh miệng nói không lạnh, một lòng một dạ nghĩ ở chung với Hoàng Phủ Liệt nhiều hơn một chút.

“trợn mắt nói bậy rồi. Nếu em thật sự thích nơi này, về sau anh có thể thường thường lên đây ngồi với em. Hôm nay thật sự đã khuya, chúng ta vẫn đi xuống trước đi.”

Hoàng Phủ Liệt đứng dậy, kéo Hạ Dạ đứng lên.

Ngày mai, anh nêu điều tra rõ ràng, thang dây kia bị động tay động chân rốt cuộc là xảy ra chuyện gì!

Hoàng Phủ Liệt cố ý phải đi, Hạ Dạ không còn cách nào, đành phải đưa tay cho Hoàng Phủ Liệt, thỏa hiệp nói, “Được rồi…… nhưng, trước chờ em làm xong một chuyện đã!”

“Em vậy là định làm gì đó?”

Nhìn Hạ Dạ nhắm mắt lại, hai tay tạo thành hình chữ thập ngửa mặt lên trời đêm, cực kỳ giống động tác cầu nguyện, Hoàng Phủ Liệt kỳ quái hỏi.

Hẳn là không giống như hắn nghĩ chứ?

Cô trái lại là đội trưởng đội trọng án thành phố A, thân là cảnh sát cao cấp a! Hẳn là sẽ không giống cô gái không biết gì, tin tưởng vào ý nghĩ ngây thơ gì đó như hứa nguyện dưới sao, nguyện vọng sẽ trở thành sự thật chứ?

Hiện thực bất hạnh, sự thật như anh thấy.

Có thể thấy được, cho dù phụ nữ trong xã hội sắm vai nhân vật gì, cũng không thay đổi sợ thật trong khung là một người phụ nữ.

Hạ Dạ mở to mắt, nhìn Hoàng Phủ Liệt không biết sao băng lại quay trở lại, đương nhiên đáp, “Cầu nguyện a!”

Nhìn không ra sao?

......

“Pháo hoa cũng không phải sao băng, em cầu nguyện cái gì?!”

Hoảng Phủ Liệt vẻ mặt bị đánh bại.

Huống chi, sao băng cũng chính là thiên thạch vỡ ra, cầu nguyện với tảng đá, căn bản chính là lời nói vô căn cứ. Nếu cầu nguyện với sao băng, nguyện vọng có thể thực hiện được gì đó, xem như giống hồ cầu nguyện Hy Lạp, quăng đồng xu cầu nguyện, xem như loại truyền thuyết lâu đời.

Vậy cầu nguyện với pháo hoa rốt cuộc là cái gì?

“Mưa sao sa là dùng cách tổ chức thành đoàn xuất hiện! Pháo hoa này cũng vậy a! Hơn nữa lần này số lượng pháo hoa nhiều như vậy, bộ dáng đặc biệt như vậy, màu sắc xinh đẹp như vậy, trình độ chói mắt một chút cũng không thua mưa sao băng. Vậy…… cầu nguyện với nó, hẳn cũng có thể mộng đẹp trở thành sự thật chứ? Hơn nữa sao băng có vẻ khó gặp lắm. Được rồi, chúng ta có thể đi!”

Thang dây chắc chắn không dùng được, ẩn chứa tai họa ngầm.

Giống như khi đi lên, Hoàng Phủ Liệt mượn thân cây, nhẹ nhàng leo xuống.

“Nguyện vọng khiến em không thể không làm thực tế lại khó có thể thực hiện là gì vậy?”

An toàn rơi xuống, Hoàng Phủ Liệt tiếp được Hạ dạ nhảy từ trên cây xuống, thuận miệng hỏi.

“Ai…… ai nói nó khó có thể thực hiện! nó nhất định có thể thực hiện!”

Hạ Dạ kích động phản bác.

Buộng Hạ Dạ ra, Hoàng Phủ Liệt không cho là đúng hỏi, “Ký thức vào loại cầu nguyện hư vô mờ mịt này, không phải chứng tỏ trong lòng em đối với chuyện này chính mình không hề nắm chắc?”

“Em…… dù sao, dù sao nguyện vọng của em nhất định có thể thực hiện!”

Hạ Dạ xoay lưng, sải bước rời đi.

Hoàng Phủ Liệt đi theo lên, hai tay nắm sau lưng, khuôn mặt tuấn tú dám sát bên tai cô, ý xấu nói, “Hay là, nguyện vọng của em có liên quan đến anh?”

“Đương nhiên không phải !”

Phủ định quá nhanh, quá mau!

Hạ Dạ thiếu chút nữa trượt chân trên thảm lá trong cánh rừng hậu viện, giả bộ bình tĩnh tiếp tục vùi đầu đi về phía trước.

“Vậy sao ------ đúng rồi, lúc đầu em nói làm thế nào em phát hiện được nhà gỗ?”

“Còn nói nữa!”

Nhắc tới chuyện này Hạ Dạ còn giận, cô căm giận đá mấy phiến lá cây trên đường, tức giận nói, “Lúc chạng vạng anh chỉ lo vừa cười vừa nói với Khê Nhi đi trước, lúc ấy em đi theo sau rất buồn bực. Sẽ tiện chân đá sỏi trên đường, không cẩn thận đá quăng mất giày. Khi đó vừa văn đi qua hậu viện, giầy bay vào trong rừng. Em vốn định gọi các người đợi em với, kết quả vừa nhất đầu, đã không thấy bóng dáng các người đâu. Không còn cách nào, em đành phải một mình chạy vào trong rừng tìm. Cánh rừng này mỗi cây lại lớn không cách nhau lắm, em vòng vòng, liền phát hiện cây này có thang dây. Tò mò phía trên có cái gì, em liền trèo lên thang dây, liền phát hiện cái nhà gỗ này, hắc……a!”

Thì ra cô gái nhỏ ghen tị.

Đôi mắt ai oán chống lạnh ánh mắt cười như không cười của Hoàng Phủ Liệt, cuống quít che miệng!

Không xong! Sao cô có thể không cần thận nói tuột hết ra chứ!

***************************

Đại thiếu gia xa lánh cô!

Sáng tinh mơ vừa vào trong viện, cầm bình tưới cây, xoay người tưới bồn hoa xinh đẹp hai bên lan can đình viện Họa Ý Uyển Khê Nhi hoảng hốt nghĩ.

Cũng không phải tận lực hoặc cố tình tránh cô không gặp, hoặc trốn tránh cô. Nhưng số lần gặp mặt ít hơn trước kia, cũng không giống như trước đây làm một ít hành động thân mật với cô, cô làm sai cái gì sao?

Khê Nhi còn đang thất thần, nghe được từng trận tiếng cười vui vẻ, dễ nghe từ trong rừng truyền ra, , thường thường còn kèm theo tiếng cười trầm nhẹ…….

Là đại thiếu gia!

Khê Nhi buôn bình tưới cây, nhẹ tay nhẹ chân đẩy bụi cây trong rừng ra, theo nơi phát ra thanh âm mà đi đến.

Sáng sơm 7 giờ, mùa hè vùng ngoại thành tỉnh sớm hơn bình thường.

Mưa mặt trời cùng chạm đất vẩy khắp tòa đình viện, trong rừng cây cối xanh um tươi tốt, dưới ánh mặt trời chiếu rọi xuống, xanh biết ướt át.

Trong một mảnh xanh lục dày đặc này, Khê Nhi tránh ở sau cây ngẩng đầu, mặc dù có cây cối che, cũng vẫn không cần cố sức liền thông qua khoảng cách thân cây, rõ ràng thấy được Hạ Dạ ở trong nhà gỗ cười vẻ mặt sáng lạn, cùng với…… đại thiếu gia dịu dàng giúp cô phất đi lá cây trên đỉnh đầu!


Tầm mắt cố ý dừng ở thang dây treo trên thân cây xù xì, màu sắc thang dây quá mới khiến cho tim Khê Nhi chùng xuống! Hai người ở trong nhà cây không có thấy cô ở phía dưới, cô nhanh chóng di chuyển, trốn dưới thân cây.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét