Thứ Bảy, 3 tháng 6, 2017

Ba Ba Quân Nhân - Chương 70

Chương 70: Năm tháng còn trẻ hết sức lông bông kia

‘Nghiệt duyên’ của Hoàng Phủ Liệt, Tần Thiểu Du cùng Hạng Diệc Dương, nguyên nhân phải kể đến nhiều năm về trước người sáng lập Hắc Diệu Đường Hoàng Phủ Lạc Hào ngoài ý muốn bị thương.

Năm đó, là thời điểm mấu chốt Hắc Diệu Đường phát triển lớn mạnh về chính trị, trong một lần sống mái địa bàn với nhau Hoàng Phủ Lạc Hào bị người ám hại, bị thương có vẻ nghiêm trọng.


Bệnh viện khác cũng không chịu nhận người có bối cảnh xã hội đen là ông, e sợ rướt họa vào thân. Là ông nội hạng Diệc Dương, lúc đó còn là bác sĩ phòng khám nhỏ Hạng Hình Thiên dựa trên y đức thầy thuốc như cha mẹ, tiếp nhận bệnh nhân đặc biệt Hoàng Phủ Lạc Hào này.

Phòng khám suy cho cùng là người nhiều miệng nhiều, vì tránh tạo nên phiền toái không cần thiết. Hạng Hình Thiên tự mình đến nhà Hoàng Phủ thăm bệnh, trong quá trình chữa trị dần dần trở nên quen thân với Hoàng Phủ Lạc Hào.

Để không làm lộ thân phận Hoàng Phủ Lạc Hào, cho đến nay Hạng Hình Thiên đều một mình đến biệt thự cổ Hoàng Phủ thăm bệnh. Có một lần cha mẹ Hạng Diệc Dương đều ra nước ngoài công tác, dưới tình huống không ai trông anh, Hạng Hình Thiên bất đắc dĩ mang theo cháu trai Diệc Dương mới 7 8 tuổi đi thăm bệnh nhà Hoàng Phủ.

Hạng Diệc Dương là con một, từ nhỏ không có bạn cùng chơi nào. Hơn nữa tuổi còn nhỏ đã mê mẩn y học anh bị xem là quái thai, bạn nhỏ bằng tuổi đều không thích chơi với anh, anh cũng lười giao lưu với mấy đứa nhóc chỉ biết chảy nước mũi chơi ghép hình này.

Trẻ em ở nhà Hoàng Phủ nhiều thì nhiều thật, nhưng gia quy nhà Hoàng Phủ nghiêm khắc, giữa chủ nhân người hầu phải tuyệt đối tuân thủ nghiêm ngặt bổn phận. Cho nên phần lớn thời gian hai người Hoàng Phủ Liệt cùng Tần Thiểu Du chỉ có thể chơi với nhau, cũng hiểu được những người khác đều không có gì thú vị.

Hai đứa cho rằng bạn nhỏ khác thật là người nhàm chán, ơ chung một chỗ, đó sinh ra hiệu quả quả thật có thể so với năng lượng hạt nhân bùng nổ!

Từ đó về sau nhà Hoàng Phủ là gà bay chó sủa, gà chó không yên, -- Hoàng Phủ Liệt phụ trách lên kế hoạch ‘trộm cắp’, đây là việc có độ khó cực cao.

Bởi vì lúc ấu con gà chó con nhà Hoàng Phủ, đều có chuyên viên phụ trách, nếu muốn từ trong tay những người trải qua đào tạo chuyên nghiệp thần không biết quỷ không hay ‘mượn đi’, mèo mèo, chó chó, không có một bộ kế hoạch hoàn thiện, tỉ mỉ, thì rất dễ bị phát hiện.

Có kế hoạch xuất sắc, sẽ sắp xếp người đi thực hiện. Lúc ấy người nhỏ nhất, thân thủ linh hoạt nhất, mục tiêu ít bị người khác chú ý nhất Tần Thiểu Du việc nhân đức không nhường ai thành ứng cử viên trúng tuyển.

Vì thế, mỗi lần đều lầ do Hoàng Phủ Liệt lên kế hoạch, sau đó do Tần Thiểu Du phụ trách đi ‘mượn’.

Chú ý, là ‘mượn’, không phải ‘trộm’ nha. Có lấy không trả là trộm, có lấy có trả là mượn.

Lời này là nguyên văn sĩ quan Hoàng Phủ Liệt chín tuổi.

Là hai người Tần Thiểu Du 5 tuổi cùng Hạng Diệc Dương 7 tuổi giơ tay thông qua!

“Mượn” Lại đây làm gì?

Đương nhiên là giao cho thiên tài y học Hạng Diệc Dương này làm động vật thí nghiệm! Ví dụ như cho gà con chó con ăn một ít ‘thuốc phấn chấn’ [tinh thần phấn chấn đó], xem nhóm gà trống có thể kêu lâu nhất bao lâu, cho mèo đực động dục, thấy bọn nó có thể kêu meo meo bao lâu khi đến mùa.

Thường thường gà gà, mèo mèo, chó chó kêu đến tắt giọng, dược hiệu vẫn còn tác dụng.

Sau đó Diệc Dương nhỏ lấy ra laptop nhỏ ghi chú, ‘thí nghiệm lâm sàng thuốc phấn chấn’ hiệu quả thế nào các loại linh tinh vân vân như thế nào.

Kết quả phàm là động vật còn sống trong nhà Hoàng Phủ, đều bị ba người bọn họ ‘mượn qua đây’ làm thí nghiệm lâm sàng.

Cho nên khoảng thời gian đó người hầu trông coi ga cầm nhà Hoàng Phủ rất buồn bực. Vì sao cứ cách một khoảng thời gian động vật bọn họ nuôi đều thỉnh thoảng giở chứng.

Sau khi gộp lại số lần ‘gây án’, a, không, là gộp lại số lần hợp tác.

Hai người Hoàng Phủ Liệt cùng Tần Thiểu Du đều nhất trí cho rằng, thằng nhóc Hạng Diệc Dương này rất thú vị, là ‘người tài có thể dạy’, có thể thu nạp vào nhà mình!

Vì thế, anh em họ bọn họ liền mang theo anh ta đi đến ‘nhà gỗ ba người kết nghĩa’.

Không mong chịu khổ cùng tháng cùng năm, nhưng mong đùa vui cùng tháng cùng năm.

Hai người lớn Hoàng Phủ Lạc Hào cùng Hạng Hình Thiên, thấy ba đứa nhỏ chơi vui, tất nhiên không ngăn cản bọn họ qua lại.

Sau khi thương tích Hoàng Phủ Lạc Hào lành hẳn, Hạng Hình thiên đều thương xuyên lui đến nhà Hoàng Phủ la cà.

Nhờ vào tình cảm bạn bè của người lớn phát triển mạnh mang lại, quan hệ tam giác của bọn Hoàng Phủ Liệt, Tần Thiểu Du cùng Hạng Diệc Dương cũng nhờ đó mà trở nên ổn định.

Mà địa điểm thí nghiệm lâm sàng của bọn họ cùng từ những chỗ linh tinh như viện nhỏ hẻo lánh, cạnh giếng cổ hoang phế, thống nhất tiến tới tiến hành ở nhà gỗ. Bởi vì như vậy khó bị ‘túm đuôi’ nhất.

Đến lúc này, Hạng Diệc Dương mặc dù không phải chim gõ kiến, nhưng nhiều lần leo lên nhà gỗ nhỏ, cũng phát hiện nhà gỗ có dấu hiệu ăn mòn cùng bị mục.

Nếu bạn nhỏ Diệc Dương nhìn ra chỗ hỏng, vậy trọng trách ‘chữa bệnh’ cho nhà gỗ nhỏ liền vinh quang giao cho anh!

Cứ vậy, lúc trước từ Hoàng Phủ Liệt một tay thiết kế, Tần Thiểu Du phụ trách ra tay xây nhà gỗ, phần phía sau liền do Hạng Diệc Dương đến bảo trì.

Đây là nguyên nhân vì sao nhiều năm như vậy nhà gỗ nhỏ còn ‘sừng sững không ngã’ như vậy.

Nghe xong tự thuật của Hoàng Phủ Liệt, Hạ Dạ ngồi thẳng người dậy, hai tay vòng quanh hai chân, không thể không cảm thán nói, “Khó trách một năm đó Diệc Dương thay đổi đặc biệt lớn.”

“hả, sao lại nói vậy?”

Hoàng Phủ Liệt khó hiểu quay đầu nhìn Hạ Dạ.

Chẳng lẽ Diệc Dương không phải như khi anh quen sao?

“Ha ha, chắc anh không biết đi? Đừng nhìn Diệc Dương bây giờ ai chọc anh ấy, anh ấy sẽ khiến cho họ cả đời khó quên. Trước kia trái lại chính là quả hồng mềm đó.”

“Hả?”

Hoàng Phủ Liệt nhíu mày, có chút khó mà tin được.

Tên Diệc Dương kia, ở trong ấn tượng của anh, tuyệt đối không phải là đứa dễ ‘nắn’ a!

“Anh không biết sao? Vậy chắc anh cũng không biết chuyện trước kia bạn nhỏ gần nhà anh ấy đều trêu chọc anh ấy, nói anh ấy là giống mới, kết quả anh ấy biến các bạn nhỏ đó thành giống lạ?”

Hoàng Phủ Liệt cười nhẹ lắc lắc đầu, chờ câu tiếp theo.

“Công tích vĩ đại’ của Diệc Dương lúc nhỏ, anh không có hứng thú nhiều, dù sao anh chính mắt nhìn thấy năng lực ‘phá hoại’ của hắn.

Nguyên nhân làm anh có hứng thú nghe tiếp, là khi Hạ Dạ nói chuyện, trong mắt luôn sáng lấp lánh rạng rỡ.

Ha Dạ hoàn toàn không chí ý đến nỗi lòng phức tạp của Hoàng Phủ Liệt, đắm chìm trong ký ức những năm tháng ngày xưa, cô a miệng, mặt mày cong cong cười nói: “Tên Diệc Dương đó, từ nhỏ đã không mê điện tử, không thích chơi đùa, chỉ thích giải phẫu động vật. Không chỉ có bạn nhỏ không thích anh ấy, người lớn cũng cảm thấy thằng bé này quá trầm lặng. Anh nghĩ đi, nào có đứa trẻ 7 tuổi này, cả ngày ngồi xẩm trong góc chỗ hẻo lánh, cầm dao phẫu thuật làm giải phẫu vật sống?

Sau đó không biết thế nào một ngày, bỗng nhiên có người nói Diệc Dương không phải người địa cầu, là giống mới người ngoài hành tinh phái xuống gì đó. Còn cố ý tìm anh ấy. Lúc đầu, Diệc Dương chỉ dửng dưng, cứ buồn bực trong đầu bước đi. Biểu hiện cực khốc, cực lạnh. Ở trong khu phố gặp anh cũng không để ý, tùy ý bạn nhỏ này ở trước mặt anh ấy nói bậy nói bạ. Những đứa lớn cá biệt xấu tính mắt nhỏ còn có thể bắt nạt Diệc Dương nhỏ gầy, dùng cục tẩy, bùn đất, cát gì đó ném vào anh ấy, Diệc Dương cũng luôn mặc cho bọn họ bặt nạt, không đánh trả lại, không mắng chửi lại. Có một lần bị em đi nhà trẻ nhìn thấy. Nhào lên cắn bậy mấy cái. Mấy thằng nhóc đó thấy em chỉ là con nhóc, thế là kéo bím tóc em! Đau đến mức nước mắt em suýt chút nữa ào ạt chảy ra!


May mắn hồi đó anh hai em luôn đưa đón em, vài thằng nhóc đó đã bị anh hai đuổi đến sau em hung hăng chỉnh đốn một chút! Ha ha! Vốn còn muốn thằng nhóc đó nói cảm ơn gì đó, kết quả anh đoán tên đó nói thế nào không?”

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét