Thứ Bảy, 27 tháng 5, 2017

Ba Ba Quân Nhân - Chương 69

Chương 69: Quá khứ của Hoàng Phủ Liệt.

Ban ngày đã tiến hành “nghiên cứu địa hình” với nhà gỗ, bởi vậy cũng không cần Hoàng Phủ Liệt tiếp đón, Hạ Dạ đã biết nhà gỗ nhỏ chỗ nào có thể ngồi, chỗ nào có thể thấy sao, chỗ nào là đầu gió, thổi mát mẻ nhất.

Ngồi vào đầu gió thổi lạnh trong nhà gỗ, bị hỏi chính mình làm sao phát hiện chỗ này, Hạ Dạ hiếm khi ấp a ấp úng nói: “Thì…… cứ đi, đi đến thì phát hiện ra thôi.”

“Phải không?”

Hoàng Phủ Liệt đi đến ngồi xuống bên cạnh cô, nhướng một bên mày, tỏ rõ không tin vẻ mặt chột dạ của Hạ Dạ.

“Đúng vậy……. Bằng không anh cho là thế nào?”

Chột dạ, nhưng đúng lý hợp tình hỏi lại.


Hoàng Phủ Liệt không trả lời, ném ra một câu hỏi hoàn toàn không liên quan, “Em có biết nhà gỗ này do ai tạo ra không?”

“Đừng nói là anh chứ?”

Hạ Dạ trừng mắt to, không thể tin hỏi.

Hoàng Phủ Liệt hỏi vậy, Hạ Dạ rất tự nhiên đem đáp án liên tưởng đến anh.

“Biểu cảm đó của em là sao?”

Mày kiếm hơi nhíu.

Chuyện nhà gỗ này do anh xây nên khó có thể tin đến thế sao?

“Không…… không có. Em chỉ cảm thấy rất thần kỳ mà thôi! Chẳng lẽ thật sự là anh xây?”

Hạ Dạ vội vàng lắc lắc đầu, trong đôi mắt to, vẫn tràn đầy 4 chữ lớn ngạc nhiên khó tin.

“Em đang nghi ngờ năng lực của anh đó hả?”

Ánh mắt Hoàng Phủ Liệt nhíu lại, trầm giọng nói.

“Không phải, không phải đương nhiên không phải !”

Hạ Dạ lắc mạnh đầu, ngạc nhiên kêu lên: “Anh cũng quá toàn năng đi? Em biết anh thành thạo lắp ráp súng đạn, thành thạo máy móc, hiểu rõ vũ khí. Kiếm thuật hạng nhất, vật lộn lợi hại, đai đen nhu đạo, TaeKwonDo……”

Hạ Dạ giơ tay ra, đếm từng cái từng cái, chuyện Hoàng Phủ Liệt am hiểu thuộc như lòng bàn tay.

“Nhưng! Đến bây giờ em cũng không biết anh còn am hiểu nghề gỗ! Không những thế còn làm tốt như vậy! Nhà gỗ này, không chỉ có cấu tạo hợp lý, hơn nữa cũng rất vững chắc, thấy nó mấy năm nay đều không có bị bão quét phá hư thậm chí ngoại trừ bề ngoài có chút cũ kỹ, bên trong đều không có một chút dấu vết bị ăn mòn. Chúng tỏ lúc trước khi anh xây dựng khẳng định đã có xử lý đặc biệt đối với gỗ! Trời ạ, căn cứ vào vẻ ngoài cổ xưa của nhà gỗ này mà đoán, nó hắn có chút tuổi tác đi?

Điều này chứng tỏ, lúc anh xây ngôi nhà này chắc chắn tuổi không lớn a. Trời ạ, em không thể tưởng tượng nổi rất có thể lúc em vẫn chỉ biết đuổi theo bạn nam kéo tóc bạn nữ chạy khắp phòng, anh đã xây được một căn nhà gỗ!

Em rất ngưỡng mộ anh! Liệt, anh có thể nói cho em biết có cái gì anh không biết làm sao? Hay là em nên hỏi, có chuyện gì, toàn năng như anh không làm được không?”

“Ngốc, không có người nào toàn mỹ. Đương nhiên anh cũng có thứ anh không  biết không am hiểu.”

Chẳng qua, rất ít thôi.

Hoàng Phủ Liệt nhéo nhéo khuôn mặt Hạ Dạ, khiêm tốn nói.


“Thật vậy chăng? Vậy rốt cuộc có cái gì anh không biết không am hiểu?!”

Ánh mắt Hạ Dạ chớp chớp, hiển nhiên thật sự hứng thú với đáp án này. Cô muốn chuyên nghiên cứu lĩnh vực Liệt không am hiểu, như vậy, hắc hắc hắc, có thể làm cho anh nhìn cô bằng con mắt khác!

“Mượn nhà gỗ này mà nói, thật ra phần lớn là do Thiểu Du làm. Tên kia…… từ nhỏ đã thật sự dư thừa tinh lực! Về phần thiết kế đặc biệt phòng mối, phòng ẩm, còn lại là Diệc Dương phụ trách. Hai người bọn họ, Thiểu Du là kỳ tài luyện võ, không cần luyện tập khắc khổ nhiều, võ thuật có thể vượt qua người bình thường rất nhiều.

Diệc Dương anh không cần nhiều lời, em cũng biết rõ. Hắn là thiên tài y học, điều chế thuốc cùng đoán bệnh, chữa bệnh đều hạng nhất. Cho dù anh cố gắng vài thập niên, đoán chừng cũng rất khó có được thành tựu y học như hắn. ha ha. Chuyện hai người Thiểu Du và Diệc Dương am hiểu, đều là chuyện anh không am hiểu, cũng không cách nào có thể. Cho nên nói, anh cũng có sở đoản, cô ngốc! Đừng nghĩ anh quá mức hoàn mỹ! Anh không có không gì không làm được như em nghĩ.”

Liếc xéo Hạ Dạ, Hoàng Phủ Liệt hai tay gối sau đầu, ngửa ra sau, dựa vào ván gỗ, nhìn pháo hoa nở rộ ngoài cửa sổ, từ tốn nói.

“Không phải vậy đâu! Đó là vì anh chỉ có hứng thú với máy móc. Nếu anh cũng giống Diệc Dương, đam mê y học, với IQ cao 180 của anh, thành tựu không chừng cũng vượt qua anh ấy ấy chứ!”

Hạ Dạ bản năng tăng uy phong của người đàn ông nhà mình, diệt uy phong của chồng trước và chú em!

Đối với chuyện này, Hoàng Phủ Liệt chỉ cười nhạt, “dù sao tinh lực của con người cũng có hạn. Kỹ năng cũng có chuyên môn, lời này không phải không có lý. Cho nên, cô ngốc, thế giới này không có người toàn năng, ok?”

“Được rồi! Lại nói, anh cùng Thiểu Du quen biết nhau từ nhỏ em có thể hiểu, nhưng sao các anh lại quen biết Diệc Dương hả? Em nhớ rõ lúc còn nhỏ nhà Diệc Dương ở sát vách nhà em mà! Còn có nhà gỗ này, lúc trước ba người các anh nghĩ gì mà muốn xây nhà gỗ này, lại xây khoa học hợp lý như vậy a?”

Hai vấn đề này, thật ra có thể trả lời một lần.

Sự việc phải kể đến năm Hoàng Phủ Liệt 9 tuổi, Hạng Diệc Dương 6 tuổi.

Năm đó, mùa hè ở thành phố A chịu ảnh hưởng của khối không khí nóng, thời tiết đặc biệt nóng bức, nhiệt độ cao trên 350C chiếm lấy thành phố A một thời gian dài.

Mặc dù biệt thự cổ Hoàng Phủ nằm ở ngoại ô, nhưng vẫn nóng bức khó chịu.

Người lớn truyền thống không cho trang bị điều hòa ở biệt thự cổ, nói đây là bất kính với tổ tiên, còn nói sẽ phá hư phong thủy.

Tóm lại một câu, chính là không đồng ý trang bị thiết bị hiện đại trong nhà này!

Hai người Hoàng Phủ Liệt cùng Tần Thiểu Du tuy rằng đều là thiên tài chỉ số thông minh vượt quá 180, nhưng cậu bé dù sao vẫn chỉ là cậu bé, không thể lý giải dụng tâm lương khổ đằng sau sự cố chấp của người lớn.

Huống chi lúc đó hai người thật sự nghịch ngợm, không có một phút yên tĩnh.

Có một lần bọn họ thi trèo cây, xem ai leo lên trên cây trước, không tính là hoạt động sáng tạo gì, nhưng chuyện này tạo nên kết quả vẫn có vẻ có sáng tạo.

Lần đó, Tần Thiểu Du từ nhỏ tế bào vận động đã phát triển dần đầu leo lên cây, ngoài ý muốn phát hiện trên cây đặc biệt mát mẻ.

Nhanh chóng kêu Hoàng Phủ Liệt trèo lên nhanh lên.

Sau đó, trên cây thành thắng địa nghỉ hè của bọn họ.

Nhưng thắng địa nghỉ hè này có một nhượt điểm trí mạng, đó là – không thể che gió che mưa!

Nhi đồng thiên tài chính là nhi đồng thiên tài, cuối cùng, anh em bà con hai người cùng nghĩ ra một cách, thì chắc chắn là kế hoạch cùng xây một ngôi nhà nhỏ ở trên cây!

Nói vậy, cho dù trời mưa, cùng có thể đi lên ngắm trời mưa, không lo mưa gió dầm mưa dãi nắng.

Thiên tài làm gì đều là làm ít công to.

Cho dù từ nhỏ Hoàng Phủ Liệt chỉ có đam mê hứng thú với máy móc, nhưng có một câu, gọi là đụng vào liền biết. Chưa từng tiếp xúc qua kiến trúc Hoàng Phủ Liệt thiết kế nhà gỗ vẫn có bài bản hẳn hoi.

Hai người Hoàng Phủ Liệt cùng Tần Thiểu Du. Một đứa từ nhỏ đã tinh lực dư thừa, một đứa đầu óc đặc biệt hữu dụng. Cho nên bọn họ một người phụ trách thiết kế bản vẻ kết cấu nhà gỗ, một người phụ trách xây dựng, cuối cùng hai người đồng tâm hiệp lực, tạo ra một căn cứ hoạt động bí mật.


Về phần Hạng Diệc Dương làm sao lại ‘hợp nhóm’ với anh em bà con hai người Hoàng Phủ Liệt, Tần Thiểu Du, thì phải nói là do duyên phận.

Thứ Bảy, 20 tháng 5, 2017

Ba Ba Quân Nhân - Chương 68

Chương 68: trước hoa dưới trăng

11 giờ đêm, các vị khách đều cáo từ rời đi, mà tiết mục thú vị của đại lễ tế tổ mới chính thức bắt đầu.

Rạng sáng 12 giờ, 60 phút, 60 giây.

‘Oành’, ‘oành’, ‘oành’ hơn 50 pháo hoa ở hậu viện nhà Hoàng Phủ cùng nhau nổ lên, pháo hoa muôn hồng nghìn tía sáng rực rỡ như hoa mùa hè chen nhau nở rộ trên bầu trời, nhuộm đẫm toàn bộ bầu trời đêm.

Trong phút chốc, giống như toàn bộ vì sao trên trời đều tập trung trên bầu trời nhà Hoàng Phủ, pháo hoa đầy trời.

Pháo hoa do bậc thầy pháo hoa giởi nhất trong nước đặc biệt chế tác cho nhà Hoàng Phủ, hấp dẫn già trẻ lớn bé, cả gái lẫn trai cùng nhau chạy vào viện để thưởng thức bông pháo hoa lớn hình thái khác nhau, phong lưu mị nhân này.

Lúc ấy, trước 10h Hạng Diệc Dương, Nhạc Hựu Đào liền ôm Niệm Niệm đang ngủ đi ô tô về nhà.

Trên thực tế, ngay cả Tần Thiểu Du cũng vì Ninh Nhiên luôn được anh ta coi là trợ thủ đắc lực bị thương, lười từ trong trứng lười ra anh ta không thể không suốt đêm chạy về xử lý công việc chồng chất trong bang.

Hoàng Phủ Ngộ cũng được Hoàng Phủ Liệt tự mình ôm về phòng ngủ.

Cảm ơn đề nghị cùng nhau thưởng thửa pháo hoa của bà Phùng và mọi người, Hạ Dạ từ chối nói mệt, một mình vùng trộm đi vào nhà cây nhỏ vô tình phát hiện lúc ban ngày.

Ban ngày dễ dàng thông qua thang dây treo trên cây đi lên nhà cây nhỏ, đến buổi tối, không biết có phải do đền quá tối hay không, pháo hoa lại lập tức lướt qua trong giây lát, do ánh sáng có hạn, Hạ dạ thử trèo lên vài lần, đều bởi vì chân quá trơn không thể thuận lợi leo lên cây.

“Ra cũng không tin đường đường cảnh sát trưởng ta cũng không trèo lên được một cái thang dây nho nhỏ!”

Phun hai ngụm nước miếng tượng trưng vào hai tay trái phải, Hạ dạ xoa tay chuẩn bị ‘lại trèo phòng sách!’

Lúc này lại thảm hại hơn, trực tiếp bước vào không khí, mắt thấy sẽ ‘tiếp xúc thân mật trong cự lý gần’ với bùn đất – một tiết mục anh hùng cứu mỹ nhân rất hợp hoàn cảnh trình chiếu.

Đau đớn đang chờ không có đến, Hạ Dạ chậm rãi mở mắt.

Dưới pháo hoa, khuôn mặt đẹp trai ngời ngời rõ ràng của Hoàng Phủ Liệt, trong mắt anh còn có ảnh ngược của pháo hoa, đôi mắt chớp sáng, thất lạc mất, là trái tim của cô.

Nhìn mắt anh, Hạ Dạ chớp cũng không chớp.

Mãi đến khi Hoàng Phủ Liệt xoay người buông cô xuống, cô mới lấy lại tinh thần, ngạc nhiên kêu lên, “Sao anh lại ở đây?”

Chẵng lẽ, đây là tình cờ gặp mặt cùng duyên phận trong truyền thuyết?

Kết quả chứng minh, cái gọi là tình cờ gặp mặt cùng duyên phận, nó tương đương với xác suất thấp.

5 phút sau, Hạ Dạ bắt đầu hối hận, chính mình vì sao lại hỏi chuyện ngu xuẩn  này!

Chỉ thấy bờ môi Hoàng Phủ Liệt nâng lên một nụ cười gian manh, ho nhẹ, nói, “Sau khi ôm Ngộ nhi về phòng, anh liền đi ra tìm em. Nghe người hầu nói thấy em ở gần đây. Gần chỗ này toàn cây cố và hoa cỏ, chỗ em sẽ đến, anh đoán chừng cũng chỉ có nhà cây nhỏ anh và Diệc Dương xây lúc còn nhỏ. Chẳng qua……”

Hoàng Phủ Liệt tạm dừng chút, dưới ánh mắt hoang mang của Hạ Dạ, nín cười tiếp tục nói, “Chẳng qua…… không biết lại đúng lúc nhìn thấy người nào đó như con khỉ, nhảy lên nhảy xuống nửa ngày, vẫn không thành cồng trèo lên. Ha ha!”

Nói cách khác, cái gọi anh hùng cứu mỹ nhân, không phải trùng hợp, không phải duyên phận, mà là vị quan quân ác liệt nào đó thưởng thức xong ‘diễn xuất’ ‘khỉ trèo cây’ của người nào đó mới lòng từ bi ra tay cứu giúp.

......

Nói vậy, chính mình vừa rồi làm trò hề, toàn bộ đều bị Hoàng Phủ Liệt thu hết vào đáy mắt?

Lập tức Hạ Dạ ảo nảo muốn tông vào cây!

“Không phải tại em! Là thang dây này có vấn đề! Thật sự, lúc ban ngày rõ ràng tốt lắm! Em một lần liền đi lên a!”

Mặt mũi vẫn cần lấy lại một chút.

“Ừ ừ!”

Hoàng Phủ Liệt ung dung hai tay vòng trức ngực, cúi đầu nhìn Hạ Dạ, từ chối cho ý kiến.

“Em nói thật! Không tin anh thử xem!”

Chuyện liên quan đến mặt mũi, Hạ Dạ lôi kéo Hoàng Phủ Liệt đi đến dưới cây đại thụ có trang trí một cái phòng sách, “Nếu anh trèo lên được, em liền……”

“Em liền thế nào......”

Một tay dựa vào thân cây, Hoàng Phủ Liệt cúi người về phía trước, vây Hạ Dạ ở giữa anh và cây đại thụ, ánh mắt nóng rực.

Lúc này, vừa vặn có hai cột pháo hoa nở rộ trên đỉnh đầu họ, vừa vặn có thể nhìn thấy lẫn nhau trong mắt đối phương, thấy đóa hoa pháo hoa.

Pháo hoa có độ ấm sao?

Đương nhiên là có.

Độ ấm của pháo hoa, chính là độ ấm của môi chạm vào môi.

Một bàn tay vẫn dựa vào thân cây, tay kia lại lén lút ôm lấy vồng em của Hạ Dạ, làm cho thân mình hai người than mật tựa sát vào nhau.

Đầu lưỡi linh hoạt lớn mật thâm nhập vào khoang miệng kinh ngạc hé mở, tìm đến cô, sâu sâu cạn cạn quấn quít.

Không kịp tự hỏi, vì sao anh lại hôn cô, hai tay Hạ Dạ đã tự động đặt lên cổ Hoàng Phủ Liệt, trúc trắc nhưng nhiệt tình đáp lại.

“Ừm ------“

Hạ Dạ thoải mái rên rỉ ra tiếng.

Hạ Dạ rên rỉ như mồi lửa cháy lan ra đồng cỏ, nháy mắt châm lửa dục tiềm tàng đã lâu trong Hoàng Phủ Liệt.

Còn tiếp tục đi xuống không được! Địa điểm không đúng!

Bắt buộc chính mình tỉnh táo lại, khi Hạ Dạ còn chìm đắm trong nụ hôn sâu say lòng người của anh, bỗng nhiên Hoàng Phủ Liệt dừng lại nụ hôn triền miên.

Tay anh còn ôm chặt eo cô, Hoàng Phủ Liệt thoáng ổn định lại hô hấp, rất nhanh liền khôi phục bình thường, cười nói, “Không phải muốn trèo lên sao? Anh mang em lên, được không?”

*****************************

Ngoại trừ cũng được, Hạ Dạ còn có thể nói gì chứ?

Chung quy không thể nói, không được, không được, em không cần leo lên nhà cây nhỏ, em muốn anh ôm em. Comeon, Liệt thân ái, chúng ta cùng tận tình yêu yêu đi. Mặc kệ trèo cây, mặc kệ nhà gỗ nhỏ!

Như vậy không mặt không mũi rồi đi?

Chỉ thiếu một chút, có lẽ có thể ‘đánh đến toàn lũy’ rồi! Thật sự đáng tiếc!

Giống như cô vợ nhỏ oán giận rũ vai, Hạ Dạ ngồi xổm xuống, buồn bã ỉu xìu ngẩng đầu nhìn Hoàng Phủ Liệt chuẩn bị leo lên cây.

Kỳ lạ anh chỉ lay động thang dây vài cái, cũng không có trèo lên.

Lúc này, Hạ Dạ lấy lại tinh thần.

“Ha ha! Có phải ngay cả anh cũng không thể leo lên? Chẳng lẽ ngay cả xuất thân bộ đội đặc chủng anh cũng không thể leo lên thang dây nho nhỏ này? Em đã nói rồi, đây không phải lỗi của em, là thang dây này nó……”

“Em nói đúng, thang dây này có vấn đề. Có thể là nhiều năm chưa tu sửa, dây thừng có chút hư hại.”

“Có thể. Nhưng lúc em leo lên buổi sáng rõ ràng còn……”

“Có biết trèo cây hay không?”

Hạ Dạ còn chưa nói xong, đã bị Hoàng Phủ Liệt đánh gãy.

“Đương nhiên biết a! Em trái lại là cao thủ trèo cây đấy.”

“Tốt lắm. Đợi lát nữa anh leo lên trước, em leo theo sau anh. Nhà cây cách thân cây một đoạn, anh leo lên rồi, lại kéo em lên, sao?”

“A! Sao em lại không nghĩ đến còn có thể dùng cách nguyên thủy nhất lên chứ! Xem đầu óc em này! Ha ha. Em trước, em lên trước! Em nói cho anh, em còn đạt được quán quân cuộc thi leo núi ở cục chúng ta đó!”

Leo núi cùng leo cây, là từ đồng nghĩa sao?

Hoàng Phủ Liệt nhất thời không nói gì.

Không cho Hạ Dạ cơ hội kháng nghị, Hoàng Phủ Liệt mượn thân cây, nhẹ leo lên nhà cây.

“Đi lên đi, anh ở phía trên kéo em!”

Không hổ là từ trong bộ đội đặc chủng đi ra, động tác tao nhã như báo! Đến khi nào cô mới có thể có thân thủ như vậy a!

Hạ Dạ dưới đáy lòng tán thưởng, không tính ngốc, dưới sự giúp đỡ của Hoàng Phủ Liệt coi như xuất sắc thành công trèo vào nhà cây.

Hai người cùng nhau cúi người đi vào bên trong nhà gỗ.

Lúc đi qua chỗ cột thang dây, Hoàng Phủ Liệt không tự chủ lại cúi đầu nhìn thang dây kia, ánh mắt sắc lại.

“Nhìn cái gì vậy?”

Chú ý thấy Hoàng Phủ Liệt thất thần, Hạ Dạ theo sau lưng vỗ vai anh, tò mò hỏi.

“Ha ha, không có gì. Trái lại em, sao em lại phát hiện chỗ này?”

Hoàng Phủ Liệt khéo léo đổi đề tài.

Anh phải nói với cô thế nào, thang dây này căn bản không phải là nhiều năm không tu sửa, mới có thể không trèo lên được.

Mà là có người cố ý bồi dầu lên trên!

Cho nên Dạ nhi mới có thể trèo lên vài lần đều leo lên không được, cuối cùng một lần thậm chí còn té từ trên xuống!

Chỉ là…… ai lại làm cái chuyện này chứ?


Mục đích của hắn hay của cô ta là gì?

(Trước hoa dưới trăng (Hoa tiền nguyệt hạ – 花前月下): chỉ những nơi nam nữ tỏ tình, nói chuyện tình yêu. Xuất xứ từ thơ của Bạch cư Dị hẳn hoi: Tận thích sanh ca dạ túy miên, Nhược phi nguyệt hạ tức hoa tiền; nhớ trong truyện ngôn tình viết thế này: cũng muốn cùng chàng hoa tiền nguyệt hạ một phen…)

Thứ Tư, 10 tháng 5, 2017

Ba Ba Quân Nhân - Chương 67

Chương 67: kỹ thuật sinh con hơn người một bậc

Tùy ý Hạ Dạ lôi kéo cô đi vào phòng trong từ đường, sau khi tránh khỏi đám người Nhạc Hựu Đào chăm chú nhìn bọn Hoàng Phủ Liệt theo kịp, vụng trộm ở bên tai Hạ Dạ hỏi, “Này ------ Dạ Tử, đừng nói là cậu vì bức hôn không thành, thẹn quá hóa giận, sau đó cố ý khoan thai đến chậm, còn…… còn bôi vẻ lên mặt bẩn thỉu để biểu đạt kháng nghị của mình chứ?”

“Nói cái gì vậy! Đào Tử! Cậu là dược sĩ, cũng không phải biên kịch, cầu xin cậu trí tưởng tượng có thể đừng phong phú như vậy không? Mình đi……”

Thứ Ba, 9 tháng 5, 2017

Ba Ba Quân Nhân _ Chương 66

Chương 66: Hạ Dạ mất tích

Kiên nhẫn nghe hết lời nói của Hạng Diệc Dương.

Hoàng Phủ Liệt trầm ngâm một lát, do dự mở miệng,“Thật ra mình......”

“Cậu thế nào?”

Hạng Diệc Dương bất giác nghiêng người nghe.

“Thật ra mình định nói, xuất hiện đi ------ vợ Diệc Dương.”

Thứ Hai, 8 tháng 5, 2017

Ba Ba Quân Nhân - Chương 65

Chương 65: đại kế bức hôn

“Nghe Khê Nhi nói, em tìm anh?”

Hoàng Phủ Liệt bước vào phòng, đi về phía Hạ Dạ đang chờ.

Áo gấm màu đen, đầu đội khăn vuông màu bạc, anh bộ dáng thư sinh, nho nhã giống như học sĩ hàn lâm cổ đại, thần thái vui vẻ, cử chỉ phóng khoáng.

“Em…… ừm……. Có chút chuyện muốn nói với anh……”

“Được, em nói, anh nghe.”