Chương 56: lời nói không kinh người chết không yên
Trong bình hoa trong suốt màu lam bông lục bình màu tím nhạt dịu dàng lay động, dịu dàng lẳng lặng đứng trên bệ tủ màu trắng ngà.
Một thanh niên sắc mặt tái nhợt nhưng khuôn mặt vẫn đẹp trai ngồi trên chiếc giường trắng noãn, hoàng hôn ánh chiều tà xuyên thấu qua cửa sổ sát đất loang lổ chiếu vào phòng bệnh, làm toàn bộ phòng bệnh trắng noãn nhuộm tầng ánh sáng màu vàng êm dịu.