Thứ Ba, 5 tháng 7, 2016

Ba Ba Quân Nhân - Chương 29

Chương 29: Anh hùng cứu mỹ nhân

Giữa trưa, ông mặt trời rất có trách nhiệm treo cao trên bầu trời, nắng lên nóng lên.

Mùa hè ở thành phố A lâu hơn chút, đa đến đoan ngọ, thời tiết vẫn nóng đổ lửa, hoạt động trong buổi giao lưu hữu nghị, hiển nhiên phải chờ đến khi mặt trời xuống núi mới có thể tiến hành.

Hai nhóm người bộ đội đặc chủng cùng cảnh sát này, nhận huấn luyện đặc thù trước khi nhập chức không ít, nhưng ai cũng không ngốc đến nổi mặt trời lên đến đỉnh đầu còn đi tiệc nướng.

Thứ Hai, 4 tháng 7, 2016

Lừa Gạt Chồng Là Sai!!! - Chương 3

, Chương 3:

An Bắc Nguyên nói không chắc chắn.

Ngày thứ 2 9 giờ 10 phút, giờ đi làm ở An thi vừa qua 10 phút, Lý Mạn nổi giận đùng đùng vọt vào phòng tổng giám đốc, thư ký ngồi ở cửa phòng tổng giám đốc thờ ơ nhìn chằm chằm màn hình máy tính xử lý hồ sơ, buổi sáng tổng giám đốc vừa đến liền khó nhịn hưng phấn mà nói rõ ràng, nếu có cô gái nào ngoài Vương Nghiên Lệ vọt vào phòng làm việc của anh, nhất loạt cho qua.

Ba Ba Quân Nhân - Chương 28

Chương 28: Đừng mơ nhúng chàm người đàn ông của tôi

Ngược sáng, Hoàng Phủ Liệt ôm Hạng Ngộ, xuất hiện trước mặt Hạ Dạ ở bên đường tìm Hạng Ngộ đến sắp điên rồi.

Sáng sớm ánh mắt trời dịu dàng chiếu lên trên người một thân áo sơmi caro màu lam , giống như phản chiếu sóng biến lấp lánh ánh sáng, đẹp đến chói mắt.

Nước biển xanh lam theo gió lay động, là thân hình anh tiến từng bước đến cô.

Chủ Nhật, 3 tháng 7, 2016

Ba Ba Quân Nhân - Chương 27

Chương 27: phong tình khác

Ánh sáng rải rác xuyên thấu qua cửa kính xe, chiếu xuống những mảnh sáng nhỏ, da thịt trắng nõn, mềm mịn như một tấm lụa thượng hạng, tỏa ra ánh sáng mê người.

Hồn nhiên không biết chính mình ngồi chồm hỗm trên ghế xe, lộ ra bả vai, lưng trần tuyệt đẹp có bao nhiêu liêu nhân, Hạ Dạ vẫn như cũ thúc giục, “Ngộ nhi, nhanh chút! Quỳ như vậy mệt chết người đó!”

Thứ Bảy, 2 tháng 7, 2016

Ba Ba Quân Nhân - Chương 26

Chương 26: giúp gài lại cúc áo

“Sơ Phù?”

Một cô gái khí chất cao nhã trưởng thành, khuôn mặt xinh đẹp đứng ở cửa phòng làm việc tổ trọng án.

“Cảnh sát trưởng Hạ, bây giờ là thời gian làm việc, hãy gọi tôi là cảnh sát Kỉ.”

Mang giày cao gót, cao hơn Hạ Dạ cái đầu Kỉ Sơ Phù cao ngạo liếc mắt nhìn Hạ Dạ, công việc hóa nói.

Ba Ba Quân Nhân - Chương 25

Chương 25: Xuân tâm nhộn nhạo 

(phòng những bạn không biết thì mình giải thích chút. Xuân tâm nhộn nhạo nói văn vẻ chút là phát xuân, trần tục ra là động dục đối với mấy loài vật ý ạ. Trong văn cảnh này ý nói mấy anh chị trong cục cảnh sát đang bay bổng trong tình yêu đó)

Kỳ lạ!

Không khí trong cục thật kỳ lạ!

Buổi sáng Hạ Dạ vừa bước một bước vào cục, khứu giác so với chó còn thính hơn của cô, ngay lập tức ngửi được hơi thở không tầm thường trong không khí.

Nói thế nào nhỉ ------

Giống như mỗi người đều xuân tâm nhộn nhạo, đúng vậy, là xuân tâm nhộn nhạo.

Rõ ràng đã vào mùa hè, cũng sắp đến mùa thu rồi, sao trong cục vẫn có người phát xuân?

“Chào buổi sáng! Tổ trưởng Hạ.”

“Chào buổi sáng!”

“Tổ trưởng Hạ chào buổi sáng.”

“Chào cậu.”

Cho dù trong lòng cảm thấy ở đây là lạ, nhưng nhân được khuôn mặt tươi cười của đồng sự, Hạ Dạ đều đáp lại từng cái từng cái mỉm cười cùng bọn họ chào hỏi.

Ngồi ngay trước bàn máy tính, Hạ Dạ vụng trộm ngẩng đầu, yên lăng quan sát hành vi cử chỉ của mỗi người, cứ cảm thấy kỳ quái thế nào, thế nào ấy.

Gương trên bàn chiếu ra một thân ảnh quen thuộc.

Đôi mắt trong suốt của Hạ Dạ ánh lên tia sáng xảo quyệt.

Cố ý tiếp cận Tiểu Vương – Vương Quảng Tín trò chuyện với cô nhiều nhất trong cục, vừa thẩm vấn phạm nhân xong, trở lại văn phòng, kéo anh ta đến cửa, nhìn trái nhìn phải, cực kỳ thần bí nói, “Tiểu Vương…… Trên người cậu có mùi lạ ------“

“Có sao?”

Bên cạnh Mạch Hoạch ở trước giá sách tìm hồ sơ cật lực ra ám hiệu với Tiểu Vương, Tiểu Vương không bắt được trọng điểm, giơ tay mình lên, ngửi ngửi dưới nách, hoang mang ngẩng đầu, thành thật nói, “Không có, vì buổi giao lưu hữu nghị với bộ đội đặc chủng vào tết đoan ngọ ở núi Cảnh Sơn, gần đây mỗi ngày tôi đều tắm ít nhất hai lần đó!”

Mạch Hoạch lấy tay vỗ trán, trời ạ, vì sao anh lại có đồng nghiệp ngốc như vậy chứ!

Đồng nghiệp nam ở tổ trọng án khác đều ném cho Tiểu Vương một ánh mắt ‘giết người’, người này, chẳng lẽ anh ta không biết trước khi tổ trưởng đáp ứng đến núi Cảnh Sơn đốt lửa trại, chuyện giao lưu hữu nghị với bộ đội đặc chủng là cơ mật tuyệt đối trong cục sao!

Nếu tổ trưởng không đi, sao bọn họ có cơ hội tiếp cận nữ cảnh sát của ngành khác chứ!

Đồng nghiệp nữ đã kết hôn thì ở một bên cười mỉa không thôi.

Giống như các ngành vật lý kỹ thuật của đại học, trong cục cảnh sát, con gái tuyệt đối là tài nguyên kháng hiếm nhất. Rất nhiều sinh viên nữ lúc học đại học cảnh sát đã bị đặt trước rồi, ‘thặng dư’ hiếm hoi vừa tiến vào cương vị công tác, cũng vậy bị cảnh sát nam ‘đói khát’ đã lâu này ‘dọn sạch’.

Dưới tình huống như vậy, trong cục cảnh sát đại bộ phận cảnh sát nữ đương nhiên là danh hoa có chủ. Trong đó không thiếu hôn nhân hạnh phúc, đương nhiên cũng có âm thầm hối hận vì sao lại cưới sớm như vậy, bỏ qua cơ hội tuyệt hỏa giao lưu hữu nghị với bộ đội đặc chủng này.

Bây giờ, trưởng khoa đặc biệt tổ chức giao lưu hữu nghị với bộ đội đặc chủng, dùng ngón chân nghĩ cũng biết, khẳng định là vì Hạ Dạ con gái cục trưởng cục cảnh sát này mới muốn phát động loại chuyện giống như tú cầu chọn rể cổ đại này. Cảnh sát nữ đã kết hôn tự nhiên trong lòng không khỏi có chút ghen tỵ.

Chẳng qua năm trước, năm nay vừa được phân công đến, còn một bộ phân nữ cảnh sát khác thì ngược lại.

Vì công việc, các cô rất ít có cơ hội tiếp xúc với khác phái vĩ đại khác, trong cục, chỉ có vài người mới có thể sánh được với vương lão ngũ* độc thân, bảo sao các cô không tơ tưởng đến bộ đội đặc chủng tràn ngập thần bí chứ!

(*Vương lão ngũ là tên bộ phim chống Nhật của Trung Quốc sản xuất vào năm 1937. Bộ phim miêu tả cuộc sống bần hàn của người dân nghèo ở Thượng Hải. Nam nhân vật chính ‘Vương lão ngũ’ sau này thanh đại từ chỉ nhưng người đàn ông lớn tuổi độc thân (>35 tuổi).
Nội dung phim:…………….. n chữ (ta xin phép lượt bớt)
Thuật ngữ này thường là việt tắc của kim cương vương lão ngũ (chắc dài quá nên bớt đi từ kim cương). Chỉ những người đàn ông độc thân nhiều tiền, gồm 5 tiêu chí:
Nhiều tiền.
Đẹp trai
Trình độ cao học: ý nói đi du học nước ngoài. Thời nay là nó thế đấy -_-!!
Năng lực mạnh mẽ: khả năng ứng xử cùng phát triển sự nghiệp có thái độ tích cực, tinh thần bất khuất, sự nghiệp sáng lạn. (mới đầu nghe năng lực mạnh mẽ ta còn nghĩ đến công năng XXX chứ. Thật là mình đen tối quá =.=)
Giấu mình: không bao giờ đồng ý nói nhiều về chuyện của mình, cố hết sức ẩn mình trong đám người thường, phòng ngừa bên ngoài quấy rầy.)

Cho dù không tóm được bộ đội đặc chủng, giao lưu hữu nghị lần này không ít cảnh sát nam trong cục cũng tham gia, nhân lúc này thả lưới, không chừng sẽ có thu hoạch ngoài ý muốn cũng không chừng.

Do giữ suy nghĩ như vậy, nam nữ độc thân trong cục cảnh sát mới có thể sáng sớm rạng rỡ.

Hạ Dạ ngửi được, đại khái chính là cái gọi là pheromone mùi (tình yêu) mang lại.

Cho dù Tiểu Vương có trì độn hơn nữa, dưới ánh mắt ‘quan tâm đặc biệt’ của đồng nghiệp cũng nhận ra mình đã nói ra lời không nên nói!

Anh ta mau chóng đưa tay cầm lấy tài liệu trên giá, tài liệu gạt đi ánh mắt lóe sáng thăm dò của Hạ Dạ, gượng gạo hắng hắng cổ họng nói, “Tổ trưởng, tôi còn phải sửa lại hồ sơ mấy vụ án có liên quan đến Hắc Diệu Đường, tôi có việc đi trước nhé!”

Ôm hồ sơ, nhanh như chớp trở lại vị trí của mình,chột dạ né tránh Hạ Dạ.

Có quỷ!

Con ngươi đen khôn khéo nhíu lại, Hạ Dạ nhanh tay lẹ mắt nhéo Mạch Hoạch trước giá sách, chuẩn bị rời đi, đừng tưởng cô không nhìn thấy anh ta ngay từ đầu ở phía sau khoa tay múa chân với Tiểu Vương!

“A Hoạch, cậu nói, bộ đội đặc chủng gì, giao lưu hữu nghị gì?”

Cứu mạng! Tổ trưởng ghét nhất gặp mặt! Nếu anh thẳng thắng cung khai, tổ trưởng có ngũ mã phanh thây anh hay không đây?

Mạch Hoạch xui xẻo bị Hạ Dạ tóm lại muốn chạy cũng không được muốn trốn cũng không xong, đành phải dùng ánh mắt cầu cứu đặt lên người các đồng nghiệp khác, hy vọng ‘đồ bậy bã’ chỉ biết xem kịch này có thể mỗi ngày một việc thiện, cứu anh thoát khỏi ma trảo.

A Hoạch, không phải chúng tôi không cứu anh, thật sự chúng tôi không phải đối thủ của tổ trưởng!

Từ ánh mắt của đồng sự, Mạch Hoạch nhận được tin tức ‘có lòng mà không có sức’!

Ai! Vì sao tổ trưởng của bọn họ là phụ nữ, lại hết lần này đến lần khác đánh đấm khắp giới cảnh sát không có địch thủ chứ!

Không thể cứng đối cứng, liền cầu xin tha thứ đi!

Hai tay Mạch Hoạch tạo thành hình chữ thập, “Tổ trưởng! Tôi biết chị chán ghét gặp mặt, nhưng chuyện lần này không liên quan đến em! Là trưởng khoa cùng thiếu úy Tống đề nghị!”

“Có ý gì? Cậu nói rõ ràng cho tôi!”

Thiếu úy Tống? Không phải là thuộc hạ đắc lực của Liệt trước khi lên làm thiếu tướng, danh hiệu ong vàng Tống Tri Văn sao? Từ khi nào anh ta và chú Hoàng có giao tình?

A a, lực nhéo trên cổ lại tăng một phần rồi!

Tổ trưởng, chị không hổ danh là nữ kim cương vô địch trong cục cảnh sát!

 “Ý là…… tổ trưởng, chị có thể buông tay trước được không?”

Mạch Hoạch đáng thương hề hề nhìn Hạ Dạ  kéo cổ áo trước ngực anh.

Đời người là bể khổ mà, tổ trưởng nhéo anh như vậy, anh hô hấp cũng có chút khó khăn, sao có thể lưu loát trả lời vấn đề chứ!

“Thả cậu tất nhiên không thành vấn đề! Nhưng, A Hoạch, không cần giở trò lừa ta, bằng không…… Hừ, hừ, thủ đoạn của chị cưng cũng đã nếm rồi mà!”

Uy hiếp mười phần liếc mắt Mạch Hoạch, sau khi đối phương dùng sức gật đầu tỏ vẻ thành ý, mới buông lỏng tay ra.

Nhận được tự do Mạch Hoạch chạy trốn so với con thỏ còn nhanh, chạy đến cạnh cửa mới quay đầu lại, đến khe cửa nói với Hạ Dạ đang đuổi theo, “Tổ trưởng, mấy ngày tiếp theo tôi có việc xuất ngoại. Sáng đoan ngọ, 7 giờ, chị đến núi Cảnh Sơn thì biết! Còn ngài đại nhân đại lương, tha cho tiểu nhân đi! Bye bye ------ tổ trưởng -------“

“Đáng giận! A Hoạch cái thằng chết tiệt này dám giỡn chị hả! Tiểu Vương……”

Chạy một đoạn, Hạ Dạ đành phải dời lực chú ý trở lại lên người Tiểu Vương.

Người vốn hẳn đang ngồi phân tích hồ sơ ở chỗ kia, đã sớm không còn bóng dáng.

“Tổ trưởng, chuyện này không liên quan đến tôi.”

“Tổ trưởng, ta không biết gì cả.”

“Tổ trưởng, cứ xem như tôi không tồn tại!”

Chỉ trong nháy mắt, người trong văn phòng biến mất gần như toàn bộ, chỉ còn lại vài đồng nghiệp nữ còn thật sự ở trước bàn giấy làm việc.

Hạ Dạ đã quen tùy tiện cẩu thả với con trai từ trước đến nay không thể nào cùng đồng nghiệp nữ giao tiếp.
Động vật giống đực chạy hết, Hạ Dạ đành sờ sờ cái mũi, ngồi lại trước bàn công tác, nghĩ không thể không bắt bọn Tiểu Vương hỏi chuyện cho rõ ràng.

 “Cảnh sát trưởng Hạ.”

 “Đây.”


Nghe thấy có ngườu kêu mình, Hạ Dạ rất tự nhiên ngẩng đầu.