Thứ Ba, 31 tháng 5, 2016

Ba Ba Quân Nhân - Chương 11

Chương 11: hợp thành một đôi

Giờ cơm trưa, quán cà phê cao cấp nhìn chéo sang bệnh viên Hoa An.

Hạng Diệc Dương một tay chống cằm, chán đến chết nhìn dòng người ngược xuôi bên ngoài cửa sổ sát đất.

Trong thời gian đó không hề thiếu người đẹp tiếp cận anh, anh đều cự tuyệt lời mời của người ta.

Anh hẹn với Hoàng Phủ Liệt ở nơi này trả lại chìa khóa xe.

Nâng tây nhìn đồng hồ, cách thời gian ước hẹn còn nửa giờ, chậc, nếu không phải người nào đó vừa đến quán cà phê, Hựu Đào vừa gọi điện thoại vừa nói muốn ăn cơm cùng Tiểu Dạ cùng Hạ Ngộ, anh mới không nhàm chán đến mức chạy đến đây chờ Liệt.

“Không phải Diệc Dương đây sao? Khéo như vậy, cũng ở trong này dùng cơm?”

Người đang đợi không đến, người không muốn gặp lại cố tình đến cửa.

Nghe được giọng nói Hạng Diệc Dương ngẩng đầu, giật mình một lát, chợt khóe miệng cong lên một độ cong hoàn mỹ, đứng lên đúng mực bắt tay với đối phương, cười sang sảng nói, “Chú Hoàng. Lâu rồi không thấy, ha ha. Mời ngồi, mời ngồi.”

Hoàng Dung Mậu là một tay ba Hạ Dạ Hạ Tông Chính nâng đỡ lên, lui tới thường xuyên với Hạ gia. Trong thời gian hôn nhân 8 năm của Hạ Dạ cùng Hạng Diệc Dương, Hoàng Dung Mậu cùng Hạng Diệc Dương từng không ít lần chạm mặt.

Hạ Chính Tông đối với tính cách trêu hoa ghẹo nguyệt mấy năm nay của Hạng Diệc Dương có vẻ rất bất mãn, nhưng ngại quan hệ thông gia của hai nhà, không thuận tiện khuyên răn anh. Hoàng Dung Mậu thì khác, ông cùng Hạng Diệc Dương không có quan hệ lợi ích, vì nịnh nọt thủ trưởng, ông chưa từng cho Hạng Diệc Dương sắc mặt hòa nhã, thậm chí có đôi khi mượn việc công làm việc tư tìm phiền toái cho Hạng Diệc Dương.

Số lần chủ động mỉm cười chào hỏi Hạng Diệc Dương như vậy không nhiều lắm, Hạng Diệc Dương mới có thể vừa nhìn thấy người tới mà hơi kinh ngạc.

Cũng không để ý lúc trược mình sửa lưng họ thế nào, trong giờ cao điểm dùng cơm trưa, quán cà phê này chỗ ngồi rất đắt hàng, lão đại Hoàng Dung Mậu không khách khí bỏ rơi cấp dưới còn đang xếp hàng, kéo ghế dựa ra, ngồi đối diện Hạng Diệc Dương, còn bảo phục vụ mang đồ ăn đến.

“Vị hôn thê dược sư kia của cậu đâu rồi? Sao không dùng cơm cùng cậu?”

Tổng bộ bệnh viện Hoa An ngay tại khu vực Hoàng Dung Mậu quản lý, hai người ngẫu nhiên sẽ gặp mặt ở quán cà phê này. Trước khi Hạng Diệc Dương cùng Hạ Dạ ly hôn, Hoàng Dung Mậu thường xuyên thấy Hạng Diệc Dương mang theo Nhạc Hựu Đào vào đây ăn cơm, bởi vậy mới có thể hỏi như vậy.

“Ừ, bây giờ Nhạc Đào đang bận chút chuyện.”

Hạng Diệc Dương nhấp một ngụm cà phê, nói giảm nói tránh, anh biết cấp dưới của cha vợ trước giống như cha vợ trước, có một đống bất mãn với anh.

“Ồ, vậy sao, Diệc Dương cậu cùng vị Nhạc tiểu thư kia tình cảm có tốt không?"

Hả? Tự nhiên khi không quan tâm đến chuyện tình của anh và Hựu Đào vậy? Trưởng khoa Hoàng này không phải vẫn còn bất bình với chuyện anh tái hôn ư?

Cho dù trong lòng càm thấy có chút nghi ngờ, Hạng Diệc Dương vẫn không đổi sắc, anh mỉm cười, nói, “Rất tốt. Hựu Đào là cô gái tốt.”

Một cô gái đáng giá anh quý trọng cả đời.

Nói cái gì! Ý hắn là, Dạ Tử không phải là một cô gái tốt, cho nên hắn mới cưới người khác sao?

Hạ Dạ nói thế nào cũng là Hoàng Dung Mậu nhìn từ nhỏ đến lớn, nghe Hạng Diệc Dương không hề giữ kẻ khen ngợi một cô gái khác, mà không phải là Hạ Dạ, Hoàng Dung Mậu hơi tức giận chút.

Nhưng, đây không phải là trọng điểm lần nói chuyện này.

Ho nhẹ tiếng, Hoàng Dung Mậu áp chế bất mãn trong lòng, nói đến chủ đề nói chuyện lần này, “Diệc Dương à, cậu xem cậu cũng sắp là người bước vào lễ đường hôn nhân, nhưng Dạ Tử thì sao, vẫn là một người mẹ quá con côi. Chú nghe bác Hạ cậu nói qua, đứa bé phán cho Dạ Tử. Nhưng dù sao thì, một người phụ nữ như nỏ mang theo đứa con ít nhiều có chút không tiện, dù sao cậu cùng vị Nhạc tiểu thư kia tình cảm tốt như vậy, không bằng……”

Hạng Diệc Dương là người thông minh ra sao, làm sao anh có thể không nghe ra ý tứ trong lời nói của Hoàng Dung Mậu hy vọng anh có thể nhận quyền nuôi dưỡng bé Ngộ.

“Là ý của bác Hạ?”

Không đúng? Bác Hạ cho dù rất bất mãn với con rễ là anh đây, nhưng đối với cháu ruột vẫn là yêu thích có thừa.

“Không, không phải......”

Vì vậy Hoàng Dung Mậu kể lại chuyện ngày hôm qua mình gặp Hoàng Phủ Liệt, còn chuyện tiếp xúc giữa hai người Hoàng Phủ Liệt cùng Hạ Dạ, cùng cuộc trò chuyện giữa ông cùng mấy người Tống Tri Văn cho Hạng Diệc Dương. Ý định rất rõ ràng. Chính là hy vọng Hạng Diệc Dương có thể nhận nuôi Hạ Ngộ, như vậy Hạ Dạ mồ côi mẹ có thể không còn trói buộc tìm kiếm mùa xuân thứ 2.

Hạng Diệc Dương nghe xong hứng thú trong mắt càng ngày càng đậm, các này cực kỳ có ý nghĩa, vốn anh còn đang suy nghĩ làm thế nào để có thể giới thiệu bọn họ một cách tự nhiên.

Vậy rất tốt, bọn họ đã chạm mặt, anh cũng giảm bớt một bước xe chỉ luồn kim.

Dạ Tử mà anh biết, mấy năm nay cho dù cô cứng miệng, anh cũng biết trong lòng cô chưa bao giờ từ bỏ tình cảm với Liệt. Về phần phản ứng của Liệt, hắc hắc, anh với Liệt chơi đùa từ nhỏ đến lớn, số lần nhìn thấy anh ta nổi giận đến mức chửi ầm lên đếm không hết 5 đầu ngón tay.

Làm không tốt, tơ hồng nguyệt lão xe, đã sớm cột vào hai người bọn họ khong chừng.

“Diệc Dương…… Diệc Dương…… đừng nói đến việc này cậu cũng không giúp chứ? Ngộ nhi là con cậu, cha nuôi con là chuyện hiển nhiên trên đời. Bây giờ Dạ Tử còn trẻ, cậu nhẫn tâm nhìn nó vì con nhỏ hy sinh hạnh phúc đời mình sao? Huống hồ, chỉ cần việc này thành công, Dạ Tử vẫn có thể nhận nuôi Ngộ nhi lại.”

Hoàng Dung Mậu thấy Hạng Diệc Dương chậm chạp không có thái độ, nghĩ anh không chịu nhận nuôi Hạng Ngộ, khiến cho Hạ Dạ không thể buộc chung với Hoàng Phủ Liệt.

“Không. Chú Hoàng. Chú hiểu lầm. Là vậy, cháu cùng Hạ Dạ xem như thanh mai trúc mã. Bây giờ cháu tìm được chân mệnh thiên nữ của mình rồi, cháu đương nhiên hy vọng cô ấy cũng sớm ngày tìm được bạch mã hoàng tử của mình. Nhưng Ngộ nhi lại là mạng sống của Hạ Dạ, cô ấy không có khả năng đồng ý giao quyền nuôi nấng Ngộ nhi cho cháu.”

Thấy sắc mặt Hoàng Dung Mậu trầm xuyến, Hạng Diệc Dương không chút hoang mang giải thích, tốt tính cười nói, “Chú xem như vậy được không? Con sẽ giúp chú làm công tác tư tưởng cho Dạ Tử. Chú cũng biết, cô ấy thật sự bài xích với chuyện coi mắt. Cục các chú cùng với bộ đội đặc chủng giao lưu hữu nghị, chuyện lạ lớn như vậy sao cô ấy có thể không xung phong trốn trước?”

Hoàng Dung Mậu vừa nghe, cũng có lý, vì thế ông nhẫn nại, hỏi, “Vậy ý cháu là, phải tác đồng thế nào mới đảm bảo Dạ Tử có thể thành công với thiếu tướng Hoàng Phủ đây?”

Hoàng Dung Mậu tuyệt không biết Hạng Diệc Dương quen biết Hoàng Phủ Liệt

Ông nghĩ là. Trước giấu diếm chuyện Hạ Dạ chưa kết hôn đã có con, để cho hai người bọn họ tự nhiên qua lại một thời gian. Đợi chàng có tình thiếp có ý, gạo nấu thành cơm, lại để Hạ Dạ quyết định có nói chuyện Hạ Ngộ này không.

Đến lúc đó ván đã đóng thuyền, cho dù Hoàng Phủ Liệt để bụng chuyện Hạ Ngộ, dựa theo quy định bộ đội, muốn ly hôn cũng không dễ dàng như vậy. Ở trình độ nào đó, xem Hoàng Phủ Liệt trở thành coi tiền như rác.

Tuy rằng Hạ Dạ là phụ nữ từng kết hôn, nhưng trong mắt Hoàng Dung Mậu, có thể xứng đôi với gia thế Hạ dạ cũng chỉ có Hoàng Phủ Liệt. Hơn nữa, nếu mọi chuyện thuận lợi, ông giúp Hạ Chính Tông tìm con rể lai lịch không nhỏ, cục trưởng Hạ sao có thể bạc đãi ông chứ?

Hạng Diệc Dương cũng nghe ra mục đích trong lời nói của Hoàng Dung Mậu, đương nhiên anh cũng biết Hoàng Dung Mậu đang tính toán gì.

Trưởn khoa Hoàng chỉ sợ nằm mơ đều không nghĩ đến, ông đã bỏ qua một chuyện Hạ Ngộ thật sự là con ruột của Liệt đi? Nếu sau này Liệt biết trưởng khoa Hoàng từng một lần muốn con anh nhận ba nuội của nó làm cha, không biết Liệt sẽ ‘báo đáp’ vị trưởng khoa Hoàng này thế nào.

Nghĩ đến đó, tươi cười trên khuôn mặt tuấn tú của Hạng Diệc Dương càng thêm rạng rỡ.

Anh uống cạn ly mocha, đặt ly cà phê trong tay xuống, “Chú Hoàng, chuyện giao lưu hữu nghị chú cứ chuẩn bị chu đáo. Về phần Dạ Tử, con cam đoan con chẳng những làm tốt công tác đả thông tư tưởng cho cô ấy, đến lúc đó con sẽ cố gắng hết sưc phối hợp với kế hoạch của chú, cần phải làm cho hai người bọn họ càng thành công hơn, chú xem, thành công chứ?”


Ba Ba Quân Nhân - Chương 10

Chương 10: Hạ Dạ bị giáo huấn

“Chết tiệt, cô làm cái quái gì đó!”

Gào thét rung trời như tiếng sấm mùa hè vang lên trên đàu Hạ Dạ.

Ở cầu thang bộ khách sạn tìm thấn thân ảnh đang ngồi xổm, oa oa khóc lớn, Hoàng Phủ Liệt khống chế được rống to.

Đã rất nhiều năm anh không có tức giận nhiều như vậy! Con bé không biết sống chết này không biết từ đâu chạy đến thật sự làm cho anh phá lệ!

“Anh...... Anh đừng lại đây......”


Ủy ủy khuất khuất nâng lên khuôn mặt nhỏ nhắn phủ đầy nước mắt, cái mũi đỏ rực, hai tròng mắt hồng hồng, khi nhìn thấy người đến, thân thể không khỏi co rúm lại một chút, giống như một con thỏ đang run sợ.

Anh…… anh sao có thể xuất hiện ở đây? Cô rõ ràng đã trốn đi khóc a.

Mà sao? Bộ dạng anh càng nhìn càng thấy ghét nhỉ!

Nhìn bộ dáng nhát gan của Hạ Dạ Hoàng Phủ Liệt càng tức giận, lá gan không lớn chạy vào trong chịu chết làm gì! Từ lúc Hoàng Phủ Liệt anh chào đời đến nay lần đầu tiên chửi ầm lên.

“Cô con mẹ nó làm cái trò gì vậy, cô cho thiết bị cách âm của khách sạn này tốt lắm sao? Cô con mẹ nó muốn khóc sao không cút đến xa xa chút mà khóc, cô có biết trong nhà bếp có mấy quả bom không, cô có biết nếu lỡ như có chuyện gì xảy ra, chúng ta đều tan xương nát thịt hay không. Cô con mẹ nó khóc lớn tiếng như vậy, là muốn một đống người chúng tôi chôn chung với cô sao!”

Tiếng gần gừ to lớn, đến ngay cả tro bụi chồng chất ở cầu thang thoát hiểm đều bay xuống, đám người Tống Tri Văn đi ra ngoài thông báo cho đồng đội nguy cơ đã được giải trừ, đứng ở cửa cũng nghe thấy.

“Phong Tử, bên trong còn có người sao?”

“Trừ lão đại cùng một cô bé, không còn ai khác!”

“Vậy kỳ thật, thanh ấm rống giận kia là từ ai vọng lại đây?”

Dù sao tuyệt đối không thể là lão đại cho dù có chuyện gì xảy ra đều gặp biến không sợ cuat bọn họ!

Giọng nói trách mắng vẫn tiếp tục vang lên, Hoàng Phủ Liệt 5 phút liền thành công gỡ bom còn chưa đi ra khách sạn, do hiếu kỳ, Tống Tri Văn mang theo vào bộ đội đặc chủng, Hoàng Dung Mậu mang theo vài tên cảnh sát đến chỗ giọng nói phát ra.
Sau đó......

Đoàn người vừa đến, ngây ra như phỗng!

“Lão...... Lão đại......”

Tống Tri Văn không tin được đi đến bên cạnh Hoàng Phủ Liệt, sao lại thế này? Người gân xanh nổi lên, mạnh phun lời thô tục là lão đại Hắc Ưng ở đâu khi nào cũng duy trì phong độ tốt nhất mà bọn họ biết sao?

Lượng từ thô tục của lão đại nhiều như vậy sao?

Hoàng Dung Mậu đặt tay lên vai Hạ Dạ.

“Dạ...... Dạ Tử?”

Tình huống gì đây? Người đang khóc sướt mướt, chửi không ra câu là bông hoa cảnh sát Hạ Dạ cho dù tình huống nào đều tươi cười rạng rỡ sao?

Dạ Tử tính tình tốt đến mức để cho người ta mắng cũng không hé răng sao?

Thấy ánh mắt kinh ngạc của cấp dưới mình, Hoàng Phủ Liệt đau đầu xoa xoa huyệt thái dương mình, anh cố gắng hết sức bình ổn lửa giận dời núi lấp biển trong lòng mình.

Hạ Dạ cẩu thả lấy tay lau nước mắt, hầm hầm hổ hổ quát mắng chủ nhân của mấy ánh mắt cực kỳ quái dừng trên người mình, “Nhìn cái gì! Chưa thấy qua mỹ nhân rơi lệ sao!”

Đẩy bức tương người ra, cùng với bộ dáng thút thít vừa rồi như hai người hoàn toàn khác, Hạ Dạ hổn hển chạy ra ngoài.

Sao ở trước mặt anh cô lại xấu mặt như vậy chứ! Đáng giận!

Ô…… thật vất vả ngừng nước mắt lại có xu hướng vỡ đê, Hạ Dạ lập tức quyết định về nhà khóc rống một trận.

Nhìn cảnh Hạ Dạ như gió lốc rời đi, Hoàng Dung Mậu vẻ mặt nghiêm túc nhìn về phía Hoàng Phủ Liệt còn đang xanh mặt chứng thực, “Xin hỏi thiếu tá, cảnh sát trưởng* Hạ của chúng tôi phạm phải sai lầm nghiêm trọng nào sao?”

*Nguyên văn cảnh ti: là trưởng phòng cảnh sát của một huyện.

Hạ Dạ nói thế nào đều đại diện cho cảnh sát bọn họ, cho dù vị thiếu tá này khó lường đến mức nào, cũng không thể vô duyên vô cớ chửi rủa cấp dưới của ông đi? Cái này bảo ông phải ăn nói với cục trưởng thế nào đây!

“Cảnh sát trưởng? Đồng chí kia thì ra là cảnh sát trưởng! Thật nhìn không ra, tôi còn nghĩ là thực tập sinh chứ!”

Tống Tri Văn nhức đầu, thật sự người không thể nhìn bề ngoài.

Nhưng cũng khó trách lão đại lại tức giận đến như vậy, không thích nhất khi làm việc có người quấy rầy, cô cảnh sát kia chẳng những tiến vào quấy rầy công việc của lão đại, còn lên tiếng khóc lớn làm lão đại phân tâm. Ai……

“Ông nói cô gái ngu xuẩn đến tột đỉnh kia là cảnh sát trưởng?”

Mắt ưng sắt bén của Hoàng Phủ Liệt quét về phía Hoàng Dung Mậu, trên khuôn mặt nho nhã tuấn tú che kín mây đen.

Một đồ ngu ngốc nhìn thấy bom lại sợ đến mức oa oa khóc lớn cũng có thể lên làm cảnh sát trưởng?! Thật sự là công bộc nhân dân có quỷ.

Ngu xuẩn đến tột đỉnh?

Tin tưởng tôi, nếu Hạ Dạ tự cho là Băng Tuyết thông minh biết Hoàng Phủ Liệt hình dung cô như vậy, cho dù trong mắt cô đong đầy nước mắt, cũng sẽ quay trở lại bác bỏ lời nói phỉ báng của Hoàng Phủ Liệt.

Hoàng Dung Mậu sắc mặt cũng trầm xuống, “Thiếu tướng Hoàng Phủ……”

Lời này nói ra có chút quá đáng à!

“Không, ý của tôi là, cảnh sát thành phố A các người thật sự nhân tài xuất hiện tầng tầng lớp lớp.”

Đảo qua vẻ mặt hung ác nham hiểm vừa rồi, Hoàng Phủ Liệt bày ra chiêu bài tươi cười tuấn nhã, cười đến vẻ mặt đầy gió xuân với Hoàng Phủ Liệt.

Không phải mỗi người đều nắm vững ‘vào kịch đổi mặt’ tinh hoa của quốc gia này.

Hoàng Phủ Liệt lật mặt trước sau khác biệt to lớn như vậy, khiến người ở đây nhìn mà mắt choáng váng.

Không có hứng thú làm kiểng cho người khác xem, Hoàng Phủ Liệt ngắn gọn ra lệnh, “Phong Tử, các cậu giúp đỡ phó trưởng khoa này trở về cục cảnh sát lấy khẩu cung.”

Xoay người, đối diện với Hoàng Dung Mậu giật mình sửng người, khóe miệng cong lên một độ cong mê người, “Vị phó trưởng khoa này, tôi còn đang trong thời gian nghỉ phép, chuyện lấy khẩu cung này ủy quyền cho cấp dưới này của tôi xử lý, ý ông thế nào?”

Lý do thoái thác khiêm tốn có lễ, cho dù hơi cảm thấm trong lời nói của đối phương giấu đao, Hoàng Dung Mậu cứ như ma xui quỷ khiến gật gật đầu.

Nhận được câu trả lời thuyết phục chắn chắn của đối phương, Hoàng Phủ Liệt gật đầu với vài tên cấp dưới của mình, bước chân mạnh mẽ biến mất ở cửa cầu thang.

*********

Trên đường trở lại cục cảnh sát, ngồi trong xe cảnh sát.

“Thiếu úy Tống, cảnh sát trưởng Hạ của chúng tôi rột cuộc đắc tội gì với thiếu tướng của các cậu? Lại nổi giận đùng đùng như vậy. Không phải nghe đồn trong bộ đội, Hoàng Phủ Liệt trái lại là người tao nhã, một chút nóng tính cũng không có, hay là đồn bậy?”

Hoàng Dung Mậu ngồi ở vị trí phó lái quay đầu lại hỏi Tống Tri Văn lúc đó là nhân chứng duy nhất chứng kiến sư việc đang ngồi giữa ghế sau, ngồi thẳng thớm ngay ngắn.

Tống Tri Văn cùng hai tên đồng bọn mỉm cười nhìn nhau vài lần, chếch miệng cười nói, “Nói thật, cảnh sát trưởng Hạ của các ông xông vào khi lão đại của chúng tôi đang làm việc là không đúng, còn ở bên ngoài khóc lớn quấy nhiễu công việc của chúng tôi. Nhưng, tôi cũng lần đầu tiên thấy lão đại chúng tôi tức giận đến như vậy, cũng là lần đầu thấy lão đại chúng tôi biểu hiện ra cảm xúc giống con người đó, Tường Tử, cậu nói có phải hay không?”

‘Chu Hậu Tường đã kéo mặt nạn bảo vệ màu đen ra, giống nhau đầu đinh 8 phân, ngồi bên trái Tống Tri Văn cười gật đầu, “Đúng đó, đúng đó, trưởng khoa Hoàng. Có cơ hội ông nên đặc biệt giới thiệu chúng tôi quen biết với cảnh sát trưởng Hạ của các ông, có câu không phải oan gia không ngõ hẹp, cố gắng xem, cảnh sát trưởng Hạ của các ông nhất định là kẻ hủy diệt độc thân chúng tôi không chừng!”

Nhập ngũ nhiều năm, còn không đổi cái tính hài hước này Chu Hậu Tường vẻ mặt khôi hài nói.

Tống Tri Văn tay phải vừa vỗ đùi cũng cười lớn tán thành, “Ý này hay! Trưởng khoa Hoàng, cảnh sát trưởng Hạ đáng yêu xinh đpẹ của các ông, cực kỳ xứng đôi với lão đại của chúng tôi, bằng không, lần khác bộ đội đặc chúng chúng tôi đến giao lưu hữu nghị với cục cảnh sát của ông, đẩy mạnh tiêu thụ cô nam, độc nữ hàng ế linh tinh trong cục cảnh sát cùng bộ đội ra ngoài?”


Người nói vô tình, người nghe có tâm.

Được đó! Sao ông lại không nghĩ đến thông qua giao lưu hữu nghị với bộ đội gả Dạ Tử ra ngoài chứ!

Nói gì thì thằng khốn Hạng Diệc Dương kia cũng sắp tái hôn, Dạ Tử cũng nên có mùa xuân thứ hai!

Hắc hắc, chỉ cần thành công gả Dạ tử ra ngoài, tìm người đàn ông có thể quản chặt cô, sau này ông còn cần thiết thay cục trưởng Hạ trông con gái sao……

Hoàng Dung Mậu híp măt vui mừng, vỗ tay, hét lớn, “Chú ý này rất tốt! Thiếu úy Tống, lần khác rảnh, chúng ta nói chuyện rõ ràng, nói xem cậu định thế nào?”

“Được thôi!” Tống Tri Văn một lời đồng ý.

Bộ đội đặc chủng cái gì không nhiều, chứ lưu mạnh đặc biệt nhiều, có thể tìm bông hoa cảnh sát làm chị dâu, thành phần chính trị đều có thể không cần điều tra, thật tốt.

Hoàng Dung Mậu tâm tình tốt ngồi ở ghế phụ lái, trong lòng bắt đầu tính toán chuyện giao lưu hữu nghị còn chưa thành hình.


Ba Ba Quân Nhân - Chương 9

Chương 9: chuyện chưa từng quên

Giọng nói quen thuộc này là……

Phó trưởng khoa Hoàng Dung Mậu giống như tai vạ đến nơi ngẩng đầu, tươi cười đi ra trước, “Dạ…… Dạ Tử.”

“Hi! Chú Hoàng, chào buổi tối!”

Có thể tươi cười rạng rỡ hơn ánh mặt trời, Hoàng Dung Mậu nhảy ra, Hạ Dạ giống như lươn lưu loát trượt qua bên cạnh ông, “Chú Hoàng, con vào xem! Không cần lo lắng!”

“Ôi, bảy cô lớn tám dì cửa của tôi ơi, bà cố, con mau quay lại cho chú! Bom còn chưa gỡ xong đâu! Tiểu Vương, Tiểu Vương……”

Hoàng Dung Mậu kêu rát cổ họng, nhiều năm không rèn luyện Hoàng Dung Mậu chạy chưa được vài bước liền thở hồng hộc, đứng ở quầy tiếp tân thở phì phò.

Hạ Dạ đã sớm không còn bóng dáng.

“Phó trưởng khoa, tôi đã sớm nói qua với Hạ tổ trưởng, người ở đây tay chân đều đủ, trong cục cũng không yêu cầu thêm người, nhưng tổ trưởng vẫn khồn yên tâm, không thể không đến đây, tôi cũng ngăn không được……”

Chuyên phụ trách đi theo Hạ Dạ, phòng ngừa cô phá hoại khắp nơi Tiểu Vương đầu đầy mồ hôi chạy chậm lại.

Từ khi tiến vào phân đội của Hạ Dạ cho đến nay, anh không có qua một ngày bớt lo. Cũng không phải con gái cục trưởng này được bao nhiêu chiều chuộng, sủng mà kiêu. Hoàn toàn ngược lại, cô thật sự rất liều mạng, mặc kệ nguy hiểm gì đều làm gương cho binh sĩ.

Người trong cục bọn họ chỉ sợ không cẩn thận, đóa hoa trong giới cảnh sát này có gì ngộ nhỡ, vậy bọn họ nên lấy cái gì ăn nói với cục trưởng đây!

Phó trưởng khoa Hoàng Dung Mậu hiển nhiên rất hiểu rõ cấp dưới này của mình, ông tức đến chửi thề, “Còn không mau bắt trở lại cho tôi, nếu nó có gì sơ xuất, nhân viên nhà nước chúng ta ra đường hết, nhanh lên!”

“Vâng, phó trưởng khoa.”

Ôi, mạng ông thật khổ.

Tiểu Vương nhận lệnh đuổi theo, bị vài tên bộ đội đặc chủng chắn đường, “Khi lão đại chúng tôi tàm việc, không thích có người quấy rầy.”

“Hả…… gì hả, sĩ quan, tên đàn ông kia nhìn qua vẻ mặt trắng nõn nho nhã, thật sự chính là Hoàng Phủ Liệt, cái người trước mắt chỉ trực thuộc quân khu người duy nhất không đến ba mươi tuổi liền đạt được danh hiệu thiếu tá, người chỉ huy hành động nhanh chóng quyết liệt, giết địch ngoan chuẩn, sĩ qua có biệt hiệu Hắc Ưng, nhân vật truyền kỳ trong quân khu sao?

Hoàng Dung Mậu đi lên trước, nhờ vài tên bộ đội đặc chủng chứng thực những điểm trong lời nói Hạ Dạ.

Vài tên bộ đội đặc chủng nhìn nhau cười, một gã binh lính trong đó trả lời thay, “Đúng vậy! Khuôn mặt đó của lão đại chúng tối, thường xuyên bị người khác hiểu lầm anh ấy làm công việc linh tinh trong ngành sản xuẩ công nghệ thông tin.”

“Đúng vậy, đúng vậy.”

Hoàng Dung Mậu cười lại, trên trán thấm ra mồ hôi chảy ròng ròng.

Hôm nay ra khỏi cửa hẳn nên tra hoàng lịch, đầu tiên đặc tội với sĩ quan đặc chủng trẻ tuổi kia, lại trêu chọc bà lớn này, kiếp sống cảnh sát của ông có thể vì vậy mà kết thúc không đây……

“Phó trưởng khoa, lão đại chúng tôi là cao thủ máy móc, có thể lắp ráp, tháo gỡ các loại binh khí bao gồm bom đạn, cho nên ông cứ yên tâm đi, giao việc này lại cho anh ấy, chắc chắn không thành vấn đề. Lão đại chúng tôi làm việc chưa bao giờ thích có đám người linh tinh ở bên nhìn, tôi phỏng chừng, tên cấp dưới kia của ông, đợi lát nữa sẽ bị đuổi ra đây.”

Có Hoàng Phủ Liệt đích thân ra tay, tâm trạng của vài tên bộ đội đặc chủng này thả lỏng không ít, thấy Hoàng Dung Mậu vẫn vẻ mặt lo lắng, khuyên giải an ủi nói.

Hoàng Dung Mậu vuốt bụng bia của ông, cực kỳ bất đắc dĩ thở dài, nói, “Trăm ngàn lân như thế mới tốt!”

Tiếng lớn thường khó làm.

Không phải ông không tin Hắc Ưng, thật sự là một người tuổi còn chưa đến 30, cũng không phải chuyên gia gỡ bom, thật sự có thể trong thời gian ngắn ngủn 30 phút thành công gỡ hết bom sao?”

Vài tên bộ đội đặc chủng nghe được ý tứ trong lời nói của Hoàng Dung Mậu, không nói thêm gì nữa, đều tự đi sơ tán người dân.

Sự thật sẽ thắng hùng biện.

*************

Không khí tanh hôi, dụng cụ nhà bếp bừa bãi khắp nơi.

Có lẽ buổi tối làm lễ mừng, khách sạn tất bật không kịp dọn, phòng bếp hình như có chút dơ nhớp.

Tiến vào cửa phòng bếp khách sạn, Hạ Dạn liền thấy Hoàng Phủ Liệt khom lưng ở đó gỡ bom, Tống Tri Văn đứng sau lưng anh đưa dụng cụ.

Cô bịt mũi, ồm ồm nói, “Người đặt bom kia cũng quas biến thái, gài bom ở chỗ này.”

Này không nổ người chết, thì cũng làm người thối chết a!

Giọng nữ đột ngột vang lên làm hai người Hoàng Phủ Liệt cùng Tống Tri Văn đồng thời quay sang.

Đáy mắt kinh ngạc chợt lóe qua, Hoàng Phủ Liệt lại cúi đầu, một lần nữa vùi đầu vào gỡ bom.

“Người nào đó? Đi ra ngoài?”

Hoàng Phủ Liệt chuyên tâm vào gỡ bom, không đếm xỉa đến Hạ Dạ, từ Tống Tri Văn phụ trách đuổi Hạ Dạ đi ra ngoài.

Bảo vệ khách sạn này cùng binh lính làm việc như thế nào, lại để cho một đồng chí nữ xông vào.

Là ai nhịp tim so với bom hẹn giờ này còn nhanh hơn?

Mấy năm nay, cô vẫn thuyết phục mình, năm đó đối với anh chẳng qua chỉ là một loại say mê thôi, chỉ cần giao say mê này cho thời gian, cô có thể thoát khỏi con đường sai lầm biết sai mà vẫn vào này.

Sở dĩ cô đang nghe đồng sự nói có bộ đội đặc chủng giúp đỡ nhiệm vụ gỡ bom lần này, không nghe khuyên bảo chạy đến. Mới có thể lúc nghe đến tên Hắc Ưng, liều lĩnh chạy vào. Cô nghĩ lúc gặp lại, cô có thể ung dung tự nhin chào đón anh.

Mãi đến lúc Hoàng Phủ Liệt ngẩng đầu, chưa nói đến bốn mắt giao nhau, trái tim lỗi nhịp nói cho cô, mấy năm nay cô chẳng qua lừa mình dối người,

Bỗng nhiên đỏ hốc mắt.

Có phải con gái nói khóc liền khóc hay không hả?

Tống Tri Văn hoảng sợ, tưởng giọng điệu hung dữ vừa rồi của mình tổn thương cô nương người ta, không khỏi nhẹ giọng lại, “Ai, đồng chí nữ, cô đừng khóc nhé…. Tôi cũng không cố ý hung dữ với cô, chỉ là nơi này rất nguy hiểm, trước hết cô vẫn nên đi ra ngoài, được chứ?”

“Phong Tử, cậu trước mang vị tiểu thư này ra ngoài, nơi này giao cho tôi là được.”

Hoàng Phủ Liệt không ngẩng đầu lên ra lệnh, Tống Tri Văn đặt hết công cụ gỡ bom xuống chân Hoàng Phủ Liệt.

“Đồng chí này......”

“Để tôi ở đây được không? Tôi cam đoan, tôi không phát ra tiếng, tuyệt đối không gây trở ngại cho các anh.”

Lời này tuy nói với Tống Tri Văn, tầm mắt không tự chủ chuyển đến bên mặt Hoàng Phủ Liệt đang chăm chú gỡ bom.

Khuôn mặt nho nhã, tuấn tú vẫn hoàn mỹ như trong trí nhớ, chỉ là ngoài nho nhã, càng tăng thêm một phần mị lực cùng chính chắn của người đàn ông trưởng thành. hơi ấm của anh, vuốt ve của anh trong đêm đó quay về trong mộng bao nhiêu đêm, cô đều gọi to tên anh.

Thừa nhận đi, Hạ Dạ nhác gan, mấy năm nay, thật ra cô chưa bao giờ quên đi người đàn ông này……

Đầu ngón tay che khuất mi mắt, có chất lỏng ấm ấm chảy ra.

“Càn quấy! Phong Tử cậu còn chờ gì nữa, mau dẫn cô ta ra ngoài.”

Anh mới gỡ xong 2 quả bom, còn ba quả cần gỡ, thời gian chỉ còn 15 phút. Không phải anh không tự tin vào bản thân mình, mà là hễ dù chỉ một chút nguy hiểm có thể xảy ra, anh cũng không cho phép người không liên quan gặp nguy hiểm.

Giọng điệu Hoàng Phủ Liệt nghiêm trọng trước nay chưa từng có, cúi đầu anh không có nhìn thấy bộ dáng khóc không thành tiếng của cô.

Hạ Dạ nhịn xuống đau đớn ùn ùn kéo đến, khóc chạy ra ngoài.


Ba Ba Quân Nhân - Chương 8

Chương 8: Thiếu tướng trẻ tuổi nhất.

Hoàng Phủ Liệt thản nhiên liếc xéo Hạng Diệc Dương, hai tay uể oải dựa trên lan can, cảm thụ gió sông mát mẻ thổi vào mặt, nghiêm trang hỏi, “Có phải làm vú em cũng để lại di chứng hay không?”

Kể chuyện cổ tích cho con nít trước khi ngủ sao?

Hai gả đàn ông to xác sắp có con đến nơi rồi chạy ra bờ sông kể chuyện xưa? Cho anh xin, anh không có sở thích này.

Thứ Hai, 30 tháng 5, 2016

Ba Ba Quân Nhân - Chương 7

Chương 7: ngày gặp lại

Sân bay quốc tế thành phố A.

Hoàng Phủ Liệt vừa ra cửa kiểm soát một thân áo sơmi caro màu xanh nước biển, tướng mạo xuất chúng, giơ tay nhấc chân không chỗ nào không tản ra khí chất nho nhã nhẹ nhàng, ngay lập tức thành nơi dừng chân của vô số ánh mắt nóng bỏng.

Người đàn ông tao nhã, mê người nhường nào a!

Ba Ba Quân Nhân - Chương 6

Chương 6: cục cưng ác ma

Trước bàn làm việc, một cậu bé khoảng 8 tuổi, có đôi mắt to đen láy, lóe lên ánh sáng thông minh, hai tay vòng trước ngực, lườm lườm người đàn ông cao lớn ngồi trên ghế da, vẻ mặt ma quái cùng khuôn mặt xinh đẹp thế nào cũng không hợp nhau.

“Thằng nhãi! Dám định nghĩa ba ba nghiêng nước nghiêng thành thành tươi cười ngu xuẩn! Chậc chậc, Tiểu Tiểu Liệt, con thật không có mắt nhìn!”

Ba Ba Quân Nhân - Chương 5

Chương 5: sắp phải tái hôn

Bác già thời gian đi ra ngoài ủ nước tương, mông uốn éo, quang cảnh tám năm vùn vụt bay đi.

2012 Luân Đôn nước Anh, thành phổ cổ kính trang nhã.

Đã qua 12 giờ đêm, bên ngoài cửa sổ sát đất, đèn đuốc vẫn như cũ sáng bừng một khoảng.

Chủ Nhật, 29 tháng 5, 2016

Ba Ba Quân Nhân - Chương 4

Chương 4: sau khi ăn sạch

Xong rồi, xong rồi, cô thật sự đã ăn sạch Hoàng Phủ Liệt?!

Cuốn ga giường quanh người, Hạ Dạ nửa ngồi dậy trên giường.

Quần áo phân tán, không khí tràn ngập hơi thở ái muội, còn có cảm giác đau đớn như bị ngàn quân vạn ngựa ngiền ép qua trên người, đều nhắc nhở cô, cô đã làm ‘chuyện tốt’ gì.

Cho dù cô muốn thôi miên chính mình, chuyện gì cũng chưa xảy ra cũng không được.

Ba Ba Quân Nhân - Chương 3

Chương 3: cảm thán đêm xuân ngắn ngủi.

Công dụng tiếp theo của thuốc M đến bây giờ mới phát tác!

Hạ Dạ trừng to mắt, không thể tin được nhìn người đàn ông nằm trên mặt đất, không ngừng kêu nóng, nóng, nóng, nóng, còn đưa tay cởi nút áo sơ mi của mình.

Không được, chung quy không thể ở bên đường trình diễn thoát y vũ. Đợi lát nữa lập tức sẽ có cảnh sát đến đây, dược hiệu của thuốc M của Đào Tử không biết sẽ kéo dài bao lâu, các cô phải nhanh chóng sắp xếp tốt cho anh ấy mới được!

Ba Ba Quân Nhân - Chương 2

Chương 2: thuốc M thất bại

Dưới sự phối hợp che giấu của Hạ Dạ, như thường lệ cảnh sát giao thông liếc mắt nhìn tình huống trong xe xong, chỉ điều tra tình trạng của người lái xe, kiển tra độ cồn, hàm lượng cồn không có vượt chỉ tiêu, sau khi không còn nghi ngờ say rượu lái xe, đưa tay ngoắc qua, cho xe của Triều Thác tiếp tục thông hành.

Vừa đi vừa nói thầm, “Tuổi trẻ bây giờ thật cởi mở, trước mặt cảnh sát giao thông mà dám diễn ‘xe chấn’”

Còn Hạ Dạ ghé vào trên người Hoàng Phủ Liệt thì khuôn mặt đỏ như trái gấc.

Thứ Bảy, 28 tháng 5, 2016

Ba Ba Quân Nhân - Chương 1

Chương 1: Bá Vương ngạnh thượng cung

Hoàng hôn, trên con đường rợp bóng cây trong công viên, ánh chiều tà lấp lánh trên mặt hồ.

Có hai cô bé tuổi khoảng 17-18 tuổi ngồi trên băng ghế bên bụi cây mọc ở bờ sông, bụi cây bên cạnh tạo thành cái túi bao bọc hai người, thần thần bía bí chấu đầu ghé tai

 “Tiểu Dạ như vậy thật sự được sao? Cậu còn chưa trưởng thành đó, hình như… nghe nói chưa thành niên lên giường cho dù đối phương có nguyện ý hay không, đều tính là cường hiếp đó. Cậu… cậu sẽ hại anh ấy thành tội phạm cưỡng hiếp!”

Ba Ba Quân Nhân - Văn Án

Văn án:

Tin mới: Hạ Dạ-nhị thiên kim cục trưởng cục cảnh sát thành phố A, muốn chấm dứt cuộc hôn nhân kéo dài 8 năm với đầu não giới y học-Hạng Diệc Dương!

Điều này cũng làm cho tin đôn được lan truyền trước đây, kết hôn nhiều năm, Hạng Diệc Dương luôn luôn nuôi vợ bé ở bên ngoài được chứng thật, Hạ Dạ bị ép phải giao ra vị trí vợ cả.

Ba Ba Quân Nhân, Người Cưỡng Bức Ba là Mẹ!!!!!

BA BA QUÂN NHÂN, NGƯỜI CƯỠNG BỨC BA LÀ MẸ


Tác giả: Đạm Yên Chi

Thể loại: Hiện đại, cán bộ cao cấp, sủng, 
ngược tâm nhẹ, hắc bang.