Chương 03: Nhật Ký Suy Luận 1: 1/ 2 Trinh Thám Ngạo
Kiều (3)
Lý Tiểu Sùng lập tức ngạc nhiên trừng lớn hai mắt. Mễ
Kiệt là thần tượng đại chúng của cả sở cảnh sát! Người nào không biết anh ta
liên tiếp phá kỳ án, uy chấn trong ngoài nước đâu! Trong học viện cảnh sát, các
bạn học sùng bái nhất chính là Mễ Kiệt đại danh đỉnh định này a!
Lý Tiểu Sùng thiếu chút mừng như điên, không nghĩ đến
thần tượng của mình đứng ngay trước mặt.
“Báo cáo đội trưởng Mễ Kiệt, cam đoan hoàn thành nhiệm
vụ!”
Mễ Kiệt đối với toàn viện cảnh sát biểu lộ tình cảm
ngưỡng mộ sớm đã không còn kinh ngạc, anh lãnh đạm “Ừ” một tiếng, liền chui vào
chiếc xe thể thao Jaguar của anh. Mấy chính xa cảnh sát cũng chuyển động theo,
như một làn khói rời đi.
Mà Lý Tiểu Sùng vẫn tôn kính làm lễ với thần tượng của
anh.
Sau đó tin tức lọt vào tai giới truyền thông, gần như
vây chật cửa biệt thự như nêm cối.
Một mình Lý Tiểu Sùng ngăn trước cổng chính, liều mạng
ngăn cản đông đảo máy ảnh cùng máy quay phim, từ đầu đến cuối Chung Hinh Đồng đều
không có đáp lại. lần này ngược lại tốt rồi, anh lại thành nhân vật xuất hiện
hiện nhiều nhất trên tin tức biểu chiều ngày đó.
Thế là dân chúng đều biết, đại minh tinh Chung Hinh Đồng
bị đe dọa. không biết là ai cố ý để lộ tin tức, người gửi thư tên Ác Quỷ cũng bị
lọt ra ngoài. Dạng này quả nhiên tạo nên hiệu quả tuyên truyền rất tốt. hơn 7
giờ chiều tiết mục phỏng vấn truyền hình, nội dung cũng không ngoại lệ bàn luận
sự kiện này. Có vài khách quý được mời khoe khoang khoác lác chuyện Ác Quỷ cùng
‘Hành Lang Chết’. Có vài khách quý thậm chí dùng giọng nói trầm khàn: “Chắc là,
Chung Hinh Đồng bởi vì tiếp nhận phim ma mà gặp quỷ.
Ác Quỷ, thật là Quỷ sao?
Một đám buồn cười ngớ ngẩn! người đàn ông ngồi trước
tv đắc ý nở nụ cười. hắn vẫn như cũ đeo khẩu trang, nhưng mũ lưỡi trai trên đầu
đã cởi ra, không có tóc ------ hắn là một người đầu trọc.
“Hắc hắc hắc!” tiếng cười âm hiểm phát ra tfw trong
miệng bị che đậy rất nặng nề ngột ngạt, giống như âm thanh phát ra từ trong chiếc
bình bị bịt kín.
Trong căn phòng mờ tối, hắn giống như người chết ngồi
trên ghế, trong tay không ngừng xoay tròn lá bài Poker – 9 rô.
Cuối cùng cũng bắt đầu, trò chơi phạm tội hoàn mỹ hắn
bày ra.
Để hoàn thành nhiệm vụ Mễ Kiệt giao cho, Lý Tiểu
Sùng dựng một cái lều vải đơn giản trong khuôn viên biệt thự, qua đêm.
Ánh sáng ban mai đuổi bóng đêm tăm tối, Lý Tiểu Sùng
còn đang mơ mơ màng màng, đột nhiên bị thanh âm vật gì rơi xuống đất bừng tỉnh.
Anh bật dây, vừa hô lên “Là ai”, vừa chui ra lều vải.
Một trân tiếng bước chân vội vã vang lên trong không
trung, chỉ thấy một tên khốn đội mũ lưỡi trai mặc áo khoác đen hoảng hốt trốn
sang bên kia khuôn viên.
Ác Quỷ xuất hiện!
"Đừng chạy!" Lý tiểu Sùng lập tức đuổi
theo.
Khuôn viên cũng không lớn, Ác Quỷ rất nhanh rẻ qua
chỗ ngoặt. lý Tiểu Sùng hiểu rõ căn biệt thự này, bốn phía khuôn viên đều là tường
cao vây quanh, Ác Quỷ ngoại trừ chạy vào nhà thì không có đường nào khác để trốn.
Chỉ cách 4 giây, Lý Tiểu Sùng cũng chạy theo qua chỗ
ngoặt. anh lập tức trợn mắt há hốc mồn nhìn khuôn viên không còn một ai.
Ác Quỷ biến mất, giống như Quỷ Hồn biến mất không
còn thấy bóng dáng tăm hơi!
Lý Tiểu Sùng không dám tin vào hai mắt mình, anh đi
ra mấy bước, nhìn khắp bốn phía. Khuôn viên liếc qua thấy ngay, bên trong có
vài bồn hoa cùng vườn hoa, những chỗ đó căn bản không giấu người được. cho nên,
Ác Quỷ hẳn chạy vào trong nhà.
Nhưng, cửa thủy tinh thông với khuôn viên lại bị
khóa trái.
Xuyên thấu qua cửa thủy tinh trong suốt, Lý Tiểu
Sùng nhìn thấy quản gia A Ngân lau nhà, Chung Hinh Đồng cũng rời giường, cô mặc
đồ ngủ, nhàn nhã ngồi trong phòng khách xem tin tức buổi sáng. Nếu như Ác Quỷ
chạy vào trong nhà, hai người này không có lý nào không phát hiện. Lý Tiểu Sùng
buồn bực gõ cửa kính.
Hai người trong phòng nhìn lại. A Ngân đi đến mở cửa
thủy tinh.
Cửa thủy tinh vẫn luôn đóng, Ác Quỷ cũng không có
cách nào tiến vào bên trong. Lý Tiểu Sùng ôm chút hy vọng hỏi: “Vừa rồi các cô có
trông thấy bóng dáng khả nghi nào không?”
“Ai?” A Ngân vẻ mặt không hiểu, “Bóng dáng khả nghi
gì? Tôi cùng tiểu thư vẫn luôn ở đây, không có phát hiện người nào cả.”
Quái lạ! lý Tiểu Sùng quay đầu lại, quan sát toàn cảnh
bốn phía một lần nữa.
Khuôn viên nhỏ này muốn giấu người không thể nào,
như vậy, Ác Quỷ đi đâu rồi? Ánh mắt anh ta rơi vào bức tường cao vài thước kia.
Anh ta từng hoài nghi tên kia có phải trèo tường trốn không, nhưng trên đầu tường
mắc đầy đầu gai sắt nhọn, vả lại trong thời gian ngắn gấp rút như vậy, trừ khi
tên kia biết pháp thuật, trực tiếp xuyên tường đi qua. Vả lại, trên tường cũng
không có bất kỳ dấu chân nào, nếu như một người trèo tường chạy, nhất định sẽ
lưu lại dấu chân. Trừ khi hắn chứ vậy mà nhảy qua bức tường cao mấy người
Lý Tiểu Sùng kiểm tra một lúc lâu trong khuôn viên,
vẫn không thể nào tưởng tượng làm sao người kia biến mất trước mặt mình.
Thật gặp quỷ!
Buổi sáng ấm áp sắc xuân, Lý Tiểu Sùng vô duyên vô cớ
cảm thấy một trận lạnh lẽo thấu xương.
Tiết mục 2 Nam Sinh bị bắt cóc
Vài ngày sau khi Lý Tiểu Sùng gặp phải Ác Quỷ, tôi
cũng gặp tên kia. Lúc ấy, tôi cũng không biết hắn chính là Ác Quỷ.
Ngày đó là lúc đi bệnh viện tái khám. Tôi ngồi trong
tàu điện ngầm, đeo khẩu trang, thỉnh thoảng ho khan. Mặc dù hết sốt, nhưng lại
đụng phải bệnh ho khan. Để không bị xem là bệnh nhân cúm A, tôi không thể không
lại đến bệnh viện kiểm tra.
Mặc dù tôi tự biết mình không phải bệnh nhân cúm A,
nhưng bộ dáng này của tôi vẫn khiến người chung quanh kiêng kị ba phần. Các
hành khách tất cả đều lẫn rất xa, giống như sợ bị tôi lây bệnh. Dù là khách mới
lên, cũng bị dọa dừng bước không dám tiến đến. đáng thương hôm nay là chủ nhật,
đám người ra đường chật ních toa xe, hết lần này đến lần khác chỗ tôi ngồi rộng
lớn như một mảnh đất chưa khai hoang.
Phải thừa nhận là, đãi ngộ ưu đãi của tôi lúc này ít
nhiều cũng có ‘công lao’ cùa người ngồi cùng một băng ghế dài với tôi.
Trang phục hắn rất kỳ quái, đội mũ lưỡi trai, kính
râm, khẩu trang, cổ áo vuốt lên che khuất cằm hắn. tôi không biết hắn lên xa
khi nào, lúc tôi phát hiện ra hắn, trái tim cũng ‘lộp bộp’ nhảy một cái.
Hắn ngồi ở đầu kia băng ghế, từ đầu đến cuối không
nói một câu, như cương thi bị dám bùa chú không nhúc nhích, toàn thân bao phủ trong
một đám hắc khí âm trầm, tản ra tin tức nguy hiểm ‘người lạ chớ đến gần’. ngay
cả tôi cũng sinh lòng khiếp đảm xê dịch về phía bên này băng ghế, tận lực rời
xa hắn.
Mà ngồi đối diện tôi là một nữ sinh. Cô mặc váy bò,
áo ba lỗ nhỏ, da thịt trắng nõn lại mềm mại, cực kỳ đẹp mắt.
Chỉ thấy trước ngực cô ôm ba lô nhỏ nữ sinh thường
dùng, ba lô màu hồng phấn treo rất nhiều trang sức nhỏ đáng yêu. Đầu cô nghiêng
về một bên, lại nằm ngáy o o, phát ra tiếng lẩm bẩm đơn giản tổn hại đến hình
tượng người đẹp của cô.
Tôi lắc đầu, móc ra cuốn ‘Tàng thư của Sherlock
Holmes’ mượn của thư viện chăm chú đọc.
‘Tàng thư của Sherlock Holmes’ tôi đã đọc nhiều lần.
Vụ án bên trong rõ như lòng bàn tay, cực kỳ khâm phục năng lực quan sát nhạy
bén cùng bộ óc thiên tài của Holmes. Tôi ước có một ngày có thể trở thành một
người xuất sắc như Holmes. Chẳng qua, tôi không phải muốn làm trinh thám, mà là
cảnh sát.
Tôi muốn là cảnh sát rất cao cấp rất xuất sắc, tối
thiểu, phải tốt hơn anh trai Mễ kiệt.
Mễ Kiệt bây giờ là đội trưởng đội trinh sát hình sự ở
cục cảnh sát, mỗi lần giải quyết vụ án lớn nào, trên TV sẽ xuất hiện khuôn mặt
khần khí của anh. Có thể mọi người đều biết anh ấy, được gọi là ‘hoàng tử bạch
mã giới cảnh sát’ đúng là anh tra tôi.
Nhưng, tôi tuyệt không thích anh trai tôi. Khi còn
bé thường xuyên bị anh ấy bắt bạt không nói, chuyện tôi làm bậy còn thường
xuyên bị bộ não thông minh của anh ấy bắt được mỗi lần. chỉ cần liếc mắt với
anh, là anh có thể nhìn thấu tâm tư tôi, be mẹ tự nhiên rất kiêu ngạo vì anh ấy.
còn tôi à, hừ hừ, thành tích đứng đầu toàn trường, tướng mạo cũng không tồi, chẳng
qua trong trường thường xuyên bị gọi là ‘em trai Mễ Kiệt’.
Cái gì, tôi cũng có tên à! Một ngày nào đó, tôi muốn
Mễ Kiệt trở thành ‘anh trai Mễ Ca Ca.”
Tôi lấy cuốn sổ mang theo bên người ra, mỗi lần phát
hiện ra phương pháp phán án mới trong tiểu thuyết trinh thám, thì sẽ ghi chép lại.
tôi bấm bút bi, ngòi bút còn chưa viết ra được mấy chữ, liền nghe được người đẹp
đối diện lại phát ra tiếng lẩm bẩm khó nghe.
Tôi nhìn thoáng qua, tướng ngủ của người đẹp kia
càng ngày càng khoa trương, cả người gần như muốn ngã từ trên ghế xuống sàn. Thật
chưa thấy qua người có thể ngủ như vậy! chẳng qua…… tôi giống như đã gặp cô ấy ở
đâu rồi. nhìn tuổi của cô ấy cũng không chênh lệch với tôi lắm, chẳng lẽ là học
sinh trường mình?
Tôi ghi chép xong, lật qua vài tờ, rút ra tờ giấy kẹp
bên trong cuốn sổ.
Đây là tôi lấy được trước khi mắc bệnh.
Sáng hôm đó tôi vừa vào phòng học, liền cảm thấy bầu
không khí không bình thường.
“Cái thằng chết tiệt. có phải mày làm không?” một
nam sinh gọi là Hùng Nghị đang túm lấy cổ áo của một nam sinh khác, ác độc hỏi.
Nam sinh bị túm lấy, bị dọa đến bờ môi run run, hốt
hoảng phủ nhận: “Không phải tôi! Tôi không có!”
“Thật sự chuyện này không liên quan đến mày?” Hùng
Nghị nửa tin nửa ngờ, suy nghĩ mấy giây, thả nam sinh ra, nhưng rất nhanh lại bắt
lấy một nam sinh khác. 5 nam sinh đáng thương, bị buộc đứng sát vào tường tiếp
nhận hỏi thăm.
Trước mặt Hùng Nghị hung thần ác sát, các nam sinh
câm như hến. mà những nữ sinh khác thì một bộ dáng chờ xem kịch vui.
“Điền Nguyên, xảy ra chuyện gì vậy? làm gì mà Hùng
Nghị tức giận vậy?”
Tôi hỏi một bạn học nam ở bên cạnh, hắn đang thần
kinh mà móc ngón tay. Mà tay phải của hắn hình như bị thường, dám một miếng
băng cá nhân.
“Bức họa của hắn bị vẽ bậy, bây giờ đang tìm hung thủ!”
Tôi đại khái hiểu được chuyện đã xảy ra. Thì ra sáng
nay Hùng Nghị trở lại phòng học, thì phát hiện bức họa trên bàn bị vẽ bậy. Đây
là bài tập khoa Mỹ Thuật giao cho hôm qua, nhất định phải nộp lại hôm nay. Tất
cả mọi người đều vẽ xong bài tập trước khi tan học, mà Hùng Nghị vội vàng đi đá
bang với bạn học,cho nên thuận tay để bài tập lại trên bàn.
Nhưng sáng sớm hôm nay, Hùng Nghị vừa đến liền phát
hiện bức họa bị người khác phá hư. Vốn bức
phác họa hoa quả đã vẽ xong không có lý do nào nhiều thêm mấy đường cong màu hồng,
phá hủy tính hoàn chỉnh của bức họa, tác phẩm như vậy không còn giá trị rồi.
Khó trách Hùng Nghị tức giận như vậy, bài tập lập tức
phải thu đi, không còn thời gian để vẽ, mà thầy phụ trách khoa Mỹ Thuật có tiếng
là nghiêm khắc. nếu không có bài tập giao ra, Hùng Nghị chắc chắn không có quả
ngon để ăn.
“Này, có lớp phó học tập ở đây không?”
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét