Thứ Sáu, 26 tháng 1, 2018

Nhật Ký Suy Luận - Chương 1

Chương 1 Nhật Ký Suy Luận I: 1/2 Trinh Thám Ngạo Kiều (1)
Sáng sớm đầu tháng 3 nào đó, không lâu sau học kỳ mới khai giảng.

Cây hoa gạo nở rộ cổng trung học Hương Vân, các bạn học tốp năm tốp ba đi vào trường học. Áo đồng phục trắng cùng váy đồng phục xanh lam hòa vào nhau, cánh hoa màu đỏ tung bay trên không trung, thế giới xung quanh rao rực một mảnh sắc màu rực rỡ.

Vừa qua 7 giờ, một thân hình mảnh mai vội vàng chạy xuống xe buyt, bay nhanh về phía cổng trường. Sau 20 phút, cô xuất hiện trước mặt chúng ta.



“Mọi người khỏe, tôi mới chuyển đến học. Tôi gọi là Hạ Tảo An.”

Đây là lần đầu tiên chúng ta nhìn thấy Hạ Tảo An. Dung mạo của cô rất đẹp, cười lên giống như một biển hoa đan lay động. Khi đó, chúng ta còn chưa biết, đằng sau biển hoa này lại là một nhân vật lợi hại đang ngủ say.

Chỉ là, anh còn chưa có tỉnh lại.

Cùng ngày đó ban đêm, tại một vùng vắng vẻ nào đó ở Quảng Châu.

Một căn phòng âm u ẩn giấu trong rừng rậm bê tông, không muốn người biết. Màn cửa sổ bị kéo lên, trên thực tế cho dù giữa ban ngày, màn cửa cũng chưa từng kéo lên, chiếu sáng trong phòng là một cái đèn bàn 40 Watt.

TV đang phát một chương trình giải trí nào đó

Trong căn phòng u tối tràn ngập ánh đèn trắng sáng, ngoài cửa sổ lướt qua từng đợt từng đợt gió đêm. Đèn bàn chiếu đên một khuôn mặt nam tính đầy tà khí. Hắn đối diện với máy tính, ‘đôm đốp đôm đốp’ gõ bàn phím.

Hắn nhắn lại trên một blog nào đó, nghĩ đến chủ nhận Blog nhìn thấy tin nhắn hắn để lại sẽ bị dọa đến hồn lạc phách bay, hắn lại nở nụ cười ‘khanh khách’, tiếng cười nghe cực kỳ quỷ dị, đại khái do đeo khẩu trang.

Sau khi hắn gửi tin nhăn xong, hắn rất vui vẻ chơi đùa bộ bài Poker trên mặt bàn, lật từng lá từng lá. Lúc rút đến lá 9 rô, hắn hung hăn ném lá bài đó lên tường.

Hắn vùi đầu, trong cổ họng phát ra tiếng ngẹn ngào khó chịu, giống như thống khổ đang xé rách thân thể cùng linh hồn hắn. Mãi đến lúc hắn ngẩng đầu, thấm ướt nước mắt bên trong, trên TV lại xuất hiện một khuôn mặt quen thuộc.

Người dẫn chương trình đang phỏng vấn một nữ minh tinh đang hot: “Cô Chung Hinh Đồng, gần đây cô tiếp nhận bộ phim ‘Hành Lang Chết’ là một bộ phim ma, đây là lần đầu tiên cô đóng phim ma, lần này cùng những lần trước đóng phim thần tượng thanh xuân có sự khác biệt rất lớn, cô đối với diễn xuất của mình có chờ mong gì không?”

Nữ minh tinh duyên dáng cười một tiếng, thản nhiên trả lời: “Hoàn toàn chính xác, đây là lần đầu tiên tôi đóng phim ma. Bản thân tôi có chút mê tín, cho nê, bây giờ có thể nói là có chút sợ hãi a.”

“A, cô sợ gì vậy?”

“Quỷ đó! Tôi có nghe tiền bối nói, đóng phim ma sẽ đụng đến một vài hiện tượng linh dị. cho nên, quyết định sau khi đóng xong bộ phim này, tôi còn đặc biệt đi viếng bồ tát, hy vọng ngài có thể phù hộ cho chúng toi quay phim thuận lợi. Những quỷ quái kia tuyệt đối không nên tới đó, bởi vì tôi đã có bồ tát phù hộ!”

Người dẫn chương trình thấy nữ minh tinh lấy ra tượng ngọc bồ tát, cũng không nhịn được cười một tiếng.

“Xem ra cô Chung Hinh Đông của chúng ta thật sự rát sợ quỷ quái.”

“Ai không sợ chứ?”

“Vậy chúng ta chuyển đề tài đi. Đạo diễn bộ phim ‘Hành Lang Chết’ này nghe nói là đạo diễn Trần Vũ Sinh, mà giữa cô và đại diễn Trần Vũ Sinh đến nay vẫn có mâu thuẫn, còn từng trải qua không ít khẩu chiến. Đã vậy, vì sao cô còn muốn chọn bộ phim này?”

Nữ minh tinh rất nghiêm túc lắng nghe, suy nghĩ một lát, vẫn dùng khuôn mặt tươi cười như cũ đối mặt với ống kính: “Nói giữa tôi cùng đạo diễn Trần có mâu thuẫn, đều là một vài truyền thông cố ý nói quá lên. Mỗi người đương nhiên đều có một vài đạo lý khác với người khác. Giữa tôi vào đạo diễn Trần không có ân oán cá nhân, tôi tin tưởng chúng tôi sẽ hợp tác cực kỳ vui vẻ.”

“Nhưng, lần trước đạo diễn Trần ở trước mặt truyền thông nói cô đã kết hôn ròi, còn sinh một đứa con. Xin hỏi, đây là tin đồn nhảm sao? Hay là sự thật?”

“Tất nhiên không phải là sự thật. Tin đồn dừng lại ở khôn ngoan. Trước kia tôi từng hứa hẹn trước các fan ca nhạc, nhất định sẽ nói trước cho các fan ca nhạc của tôi. Bây giờ, tôi cũng vẫn cam kết như vậy. Hơn nữa, tôi cần phải nói rõ, hôm qua đạo diễn Trần đã công khai nói xin lỗi trên báo chí vì thất ngôn.”

“Cho nên, cô Chung Hinh Đông đến giờ vẫn còn độc thân?”

“Đúng vậy, đời sống tình cảm của tôi trước mắt vẫn trống rỗng. Trước 30 tuổi, toi sẽ không cân nhắc đến vấn đề này.”


Cô ta vừa nói xong, có một cánh tay liền kích động cầm lấy điều khiển từ xa, ‘ba’ một tiếng tắt TV.

Tiết mục 01: Ác Quỷ xuất hiện

Sáng sớm ngày thứ 2 Hạ Tảo An đến trường học, 6 giờ kém 5 phút, phành phố Quảng Châu vẫn đắm chìm trong một mảnh yên tĩnh.

Bình mặt trời(1) từ từ tối lại, ánh sáng mặt trời dịu nhẹ dần dần lấp đầy mỗi khe hỡ thành phố. Trong thời gian sáng sớm vắng người này, trên đường phố không có một người, trên đường cái qua một đêm còn sót lại dấu tích cảnh đêm. Tầng mây dày đặc bao phủ bầu trời, sông Châu phản chiếu ánh sáng mặt trời ảm đạm, sóng nước lấp loáng. Mấy con thuyền chậm rãi trôi trên sông, tiếng motor nặng nề không phá vỡ yên tinh sáng sớm này.

Vùng ven sông có xây một loạt biệt thự cao nhã hoa lệ, người ở chỗ này không phú cũng quý, trong đó chủ nhân một tòa biệt thư phong cách Châu Âu, chính là nữ minh tinh Chung Hinh Đông danh tiếng vang dội. Cô sống một mình, bình thường trong nhà ngoài nhà đều do một nữ quản gia A Ngân phụ trách quản lý.

Căn cứ lời khai của A Ngân, buổi sáng cô nghe thấy tiếng chuông cửa. Mà trước đây, cũng có người thấy bóng dáng của tên kia.

Người chứng kiến là một công nhân bảo vệ môi trườn. Cô nhìn thấy tên kia ấn chuông cửa số nhà 21.

Phải hình dung tên kia như thế nào đây? Hắn mặc một cái áo khoác màu đen, quần màu sáng, giày thể thao bình thường. Hơn nữa, hắn còn đội mũ lưỡi trai, kính râm cùng khẩu trang. Cái này khiến hắn trong lúc vắng người cực kỳ dễ thấy. Thật ra, cho dù ở trong biển người đầu đường, bộ trang phục kỳ quái này cũng như hạc giữa bầy gà.

Đang lúc công nhân bảo vệ môi trường quét dọn đầy bụng nghi ngờ nhìn sang. Tên kia giống như không để ý bị công nhân bảo vệ môi trường nhìn thấy, vừa nhấn chuông cửa, vừa quay đầu thoáng nhìn công nhân bảo vệ môi trường. Khi đó, công nhân bảo vệ môi trường cảm thấy một trận gió rét thấu xương thổi vào mặt, không khỏi toàn thân run lên, tranh thủ thời gian tránh khỏi tầm mắt lạnh lẽo của tên kia.

Ấn tượng đầu tiên tên kỳ quái kia cho người ta thì giống như ma quỷ.

Sau khi nữ quản gia A Ngân nghe thấy chuông cửa, lập tức mặc quần áo. Chuông cửa vang lên mấy lần, A Ngân từ giữa phòng đi ra ngoài, xuyên thẳng qua khuôn viên rộng lớn. Cô nhìn thấy một thân hình lờ mờ trước cửa sắt, thế là lên tiếng kêu: “Sáng sớm, ai vậy?”

Người kia không có trả lời. Đợi lúc A Ngân đi ra định mở cửa sắt, người kia đột nhiên xoay người chạy. Lúc chạy trốn, mũ lưỡi trai trên đầu không cẩn thận rơi xuống đất, hắn tranh thủ thời gian nhặt lên, chạy như bạy dọc theo đường cái bờ sông.

Công nhân bảo vệ môi trường nhớ lại nói, lúc cô nhìn thấy mặt mũi tên kia, đầu trọc lóc.

Hắn là một tên đầu trọc, thân cao trên dưới 1m73, từ thân hình phán đoán, hẳn là đàn ông.

“Đầu óc có bệnh sao! Lại dám chạy đến đây bấm chuông cửa bậy, cẩn thận bị xe đụng chết!”

A Ngân chửi mắng thân hình đã trốn rất xa vài câu, vừa định đóng cửa lại, mới phát hiện trước cổng đặt một cái hộp. Cô chần chừ cầm lấy hộp, từ từ mở ra.

"A —— "

Tiếng thét thê lương chói tai phá vỡ yên tĩnh sáng sớm.

Lúc Lý Tiểu Sùng quần áo không chỉnh tề lái chiếc xe đạp sắp hư chạy đến, vụ án đã xảy ra được 2 giờ.

A ha, rốt cục đụng được một vụ án lớn! Là vụ án đe dọa! Mà đối tượng còn là người nổi tiếng!

"Tránh ra! Tránh ra!"


Lý Tiểu Sùng đem phiền muộn tích tụ trong lồng ngực đến nay lớn tiếng kêu ra. Nhớ ngày đó anh đi thi cảnh sát, chính vì trừ gian diệt ác, thế nhưng, không nghĩ đến vừa tới thực tập, liền dược phái đến khu này làm một công an nhân dân phường bình thường. Mà đồn cảnh sát bọn họ nhỏ đến đáng thương, trừ anh ra, chỉ có một cảnh sát già có tuổi phải đeo kính lão đọc báo ------ lão Lưu.

Mà bình thường công việc của Lý Tiểu Sùng là hòa giải tranh chấp láng giềng, hoặc giúp người tìm chó mèo lạc đường. Cái này cùng lý tưởng rộng lớn của anh cách xa vạn dặm. Anh có bao nhiêu muốn phá một vụ án lớn kinh thiên động địa, nhưng trong khu này của bọn họ, trị an cực tốt, chỉ thiếu điều không nhặt của rơi trên đường, đêm không cần đóng cửa.

Xa xa, anh liền nhìn thấy mấy chiếc xe cảnh sát dừng trước cổng biệt thự, trên xe cảnh sát in chữ ‘công an thành phố Quảng Châu’. Lý Tiểu Sùng có chút giật mình, không nghĩ đến vụ án này sẽ kinh động người tổng cục. Anh dừng xe đạp sắp hư sang bên, đi vào biệt thự.

Mấy người dân đứng trước cửa biệt thự xem náo nhiệt, những người khác lúc đi qua vươn cổ thăm dò, cực kỳ tò mò với chuyện đang xảy ra. Chẳng qua, cảnh sát giữ hiện trường lại khuôn mặt nghiệm túc, không lộ ra bất cứ suy nghĩ gì, mà ngay cả Lý Tiểu Sùng đi qua, bọn họ cũng duy trì lạnh lùng như cũ.

“Tôi là cảnh sát nhân dân khu này. Tôi muốn hỏi một chút, ở đây đã xảy ra chuyện gì?”

Đối với hỏi thăm của Lý Tiểu Sùng, viên cánh sát kia không thốt ra một tiếng, dùng ánh mắt cực kỳ hoài nghi nhìn anh từ trên xuống dưới.

“Này, tôi là cảnh sát thật đó.” Lý Tiểu Sùng móc trái móc phải, cuois cùng lấy chứng nhận thực tập của anh ra.

Lúc này, viên cảnh sát kia cuối cùng cũng có phản ứng, chẳng qua lại rất khinh miệt cười một tiếng, sau đó duỗi ra một ngón tay chỉ hai vạch trên bả vai mình.

Lý Tiểu Sùng nghiêng đầu nghĩ mãi không rõ động tác của viên cảnh sát này có nghĩa là gì, cách vài giây đồng hồ, anh mới nhớ ra trên lớp học huấn luyện viên có dạy, cấp bậc cảnh sát công an có thể từ mấy vạch trên bờ vai nhìn ra.

Hai vạch, hình như là thanh tra, hay là khác? Tóm lại, tương đương với lão đại của một phân khu rồi. Cảnh sát viên cao cấp như vậy cũng chỉ có thể ở bên ngoài canh cổng, huống chi Lý Tiểu Sùng thực tập gà mời còn chưa vào đâu.

Lý Tiểu Sùng đụng phải một cái mũi màu xám(2), hậm hực đi về phía cổng. Không nghĩ đến, viên cảnh sát kia lại vươn tay ngăn cản anh, giọng điệu cùn biểu cảm giống nhau lạnh như băng: “Người rảnh rỗi miễn vào!”

Người rảnh rỗi? Nói anh sao?

Lý Tiểu Sùng tức giận trừng mắt viên cảnh sát mọc ra mắt chó kia, nắm chật nắm đấm gân xanh hiện lên. Nhưng viên cảnh sát cao ngạo kia lại chẳng thèm nhìn đến võ lực anh biểu hiện ra. Ai bảo tên trước mắt cảnh ham cao hơn anh mấy cấp chứ! Nghĩ đến đây, Lý Tiểu Sùng rất nhút nhát buông quyền đầu xuống.

Lý Tiểu Sùng thở dài một hơi, đành phải đứng một chồ cùng người qua đường xem náo nhiệt, ngẩng đầu muốn biết tình hình bên trong.

(1) Bình mặt trời: giống như một bình đựng mặt trời thu nhỏ. Ban ngày để bình dưới ánh sáng mặt trời 2-3 giờ, ban đêm có thể tỏa ánh sáng dịu nhẹ 4-5 giờ giống như một mặt trời nhỏ




(2)             Đụng phải một cái mũi màu xám: là một thành ngữ Trung Quốc, có nghĩa tưởng đạt được kết quả tốt cuối cùng lại tự làm mất mặt

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét