Chương 02: Nhật Ký Suy Luận 1: 1/ 2 Trinh Thám ngạo kiều(2)
Chỉ thấy cổng có một vòng tròn được vẽ bằng phấn. Hộp giấy
quản gia A Ngân nhặt lên lúc trước để ở chỗ vòng tròn. Hai viên cảnh sát khoa
giám định đang chụp hình chỗ đó, có thể nhìn thấy, trên mặt đất chỗ vẽ mấy vòng
tròn có mấy giọt máu hơi hồng.
Chẳng qua, đó không phải là máu người, mà là máu mèo.
Trong hộp giấy đựng một con mèo chết, còn có một bức thư hăm
dọa.
“Cô Chung Hinh Đông, xin hỏi cô gần đây có gây thù kết oán với
ai không?”
Trong biệt thự, phòng khách bài trí hoa lệ, một cô gái đang
ngồi trên ghế salon há mồm hút thuốc. Bị hỏi chuyện này, cô ta không có kiên
nhân thét lên: “Tôi sao có thể kết thù kết oán với gười khác chứ?”
“Nếu không có kết thù kết oán, vậy có phải trong chuyện tiền
bạc có vấn đề không?”
"Không có!"
Chung Hinh Đồng đặt đầu điếu thuốc lá lên gạt tàn, hất bớt
tàn thuốc. Thái độ không hợp tác của cô khiến cảnh sát điều tra cực kỳ khó xử.
Bên ngoài là đại minh tinh thanh xuân ngọc nữ, trên màn hình
cho người ta cảm giác thân thiết dễ gần, con người thật lại cao ngạo điêu ngoa
như vậy. Cảnh sát điều tra không khỏi cười khổ một cái, anh ta cầm ghi chép
tình huống đi về phía một người đàn ông
báo cáo.
Người đàn ông kia khoảng chừng 30 tuổi, dáng dấp tuấn tú đẹp
trai, hai mắt sáng ngời có thần. Anh ta là đội trưởng hình sự phụ trách vụ án
này ------ Mễ Kiệt.
Mễ Kiệt còn trẻ vậy đã có thể gánh chức vụ quan trọng
như vậy, đương nhiên là có chỗ hơn người.
Anh ta từ khi làm cảnh sát liền bời vì phá mấy vụ án lớn có tiếng mà liên tục
thăng chức, không chỉ là đối tượng bồi dưỡng chủ yếu của sở công an tỉnh. Mà
anh còn có một khuôn mặt đẹp như nam minh tinh, bởi vì thường xuyên xuất hiện
trên truyền hình mà người khác biết rõ.
Để anh tự mình phụ trách vụ án đe dọa này, ít nhiều bởi vì
người báo án có thân phân tiếng tăm đi.
Mễ Kiệt nhận sổ ghi chép, nhìn qua, nhíu mày, lại nâng lên
con mắt nghiêm nghị khí khái hào hùng nhìn nữ minh tinh đang ngồi trên ghế
salon. Chung Hinh Đồng vẫn lo nghĩ bấn an mà hút hết điếu này đến điếu khác,
trong gạt tàn thuốc tích không ít bụi thuốc.
Mễ Kiệt đưa sổ ghi chép cho cấp dưới, trong lòng anh rõ ràng
đại minh tinh này còn có chuyện giấu diếm.
Anh ta ngồi vào ghế salon đối diện, ánh mắt sắc bắn như chim
ưng lóe sáng.
“Cô Chung, cô có ấn tượng gì với Ác Quỷ này không?”
Ác Quỷ ------ người viết thư hăm dọa này tự xưng.
Trong thư hăm dọa quả thật có câu khiêu khích: “Tao là Ác Quỷ,
đến không thấy người, đi không thấy bóng, không ai có thể bắt được tao!” Đây quả
thật là thư khiêu chiến đối với cảnh sát. Nhưng Mễ Kiệt không loại trừ phong
thư này chẳng qua là trò đùa ác của đối phương.
Fan hâm mộ điên cuồng gử thư hăm dọa cho thần tượng, loại
chuyện này đã nhìn mãi quen mắt.
“Không có ấn tượng gì.” Chung Hinh Đông cũng lần đầu tiên
nghe được nhân vật Ác Quỷ này.
“Có thể là fan của cô hay không?”
“Có thể. Làm sao tôi biết được? Đây không phải là chuyện cảnh
sát các anh phải điều tra sao? Đúng rồi!” Chung Hinh Đồng giống như chợt phát
hiện điều gì, nghiêm túc nhìn chằm chằm Mễ Kiệt nói, “Tôi nhận ra anh rồi, anh
chính là viên cảnh sát nổi danh trên TV đi. Không phải anh phá án rất lợi hại
sao? Mau bắt phạm nhân ra cho tôi a!”
“Thư hăm dọa đã nói: ‘Tao mang mối thù bị lừa gạt, đến đây lấy
mạng, kéo xuống mặt nạ dối trá của các người, để các người vĩnh viễn không được
siêu sinh.’” Mễ Kiệt đọc lại nội dung trong thư, giọng nói lạnh lùng đọc lên lời
văn của người đe dọa giống như âm phong từ địa ngục thổi đến, cổ Chung Hinh
Đông không khỏi có chút co lại, đôi môi tái nhợt ngậm thuốc lá cũng hơi run
run.
“Câu nói này có ý nghĩa gì?” Mễ Kiệt chăm chú nhìn thần sắc
đối phương.
“Tôi sao…… sao biết được có ý gì chứ?”
“Bị lừa gạt. Là giả ……có phải hay không…… cô đã từng lừa dối
ai chưa?”
"Không có!" Chung Hinh Đồng lớn tiếng phản bác.
“Các người…… cái từ này nói rõ, đối tượng đe dọa không chỉ một
mình cô, hẳn còn có người khác. Rốt cuộc là ai? Cái này cô cũng không biết
sao?”
"Tôi... Tôi..."
Chung Hinh Đông trừng lớn hai mắt, nửa ngày không nói ra lời.
Cô không ngờ đến chỉ dựa vào mấy lời ngắn ngúi, Mễ Kiệt có thể phân tích sâu đến
như vậy, sớm biết sẽ không báo cảnh sát.
Chẳng qua, nói lại, một đối tượng khác bị đe dọa, là người
kia sao?
Nếu thật là vậy, liền tỏ vẻ bí mật của cô đã bị người phát
hiện. Một khi bí mật bị phơi bày, cuộc sống của cô sẽ bị hủy diệt.
Trời ạ, không thể nào! Trong lòng cô tràn đầy hoảng sợ, trí
óc lập tức trống rỗng.
Lúc này, quản gia A Ngân hình như nhớ ra gì đó: “Người kia,
có phải hay không là……” lời nói phía sau còn chưa nói hết, A Ngân liền ngậm miệng
lại, bởi vì cô nhìn thấy cô chủ đang hung tợn nhìn chằm chằm mình.
Mễ Liệt hiển nhiên chú ý đến ánh mắt qua lại giữa đôi chủ tớ
này.
Không sai, người kia là bí mật Chung Hinh Đồng trăm phương
ngàn kế muốn giữ kín. Có lẽ, cũng là nguyên nhân gây ra vụ án đe dọa này.
“Vậy cái này có ý gì? Mễ Kiệt nhặt lên một lá bài Poker
trong hộp, ánh mắt chim ưng sắc bén cuốn lấy Chung Hinh Đồng, “9 rô, đại biểu
cái gì vậy?”
“Cái này…… Tôi thật sự không biết.” Chung Hinh Đông cũng rất
tò mò.
9 rô…… nhất định ám chí cái gì đó.
Về phần cái người sáng sớm nhấn chuông cửa, cảnh sát đã từ
trong khẩu cung của hai nhân chứng A Ngân cùng công nhân bảo vệ môi trường lấy
được rất ít manh mối, chỉ biết người kia đầu trọc, khả năng cao là đàn ông. Từ
trên hộp giấy thu thập được một tổ vân tay, bởi vì nhân chứng không thấy người
kia mang theo bao tay, cho nên, tổ vân tay kia rất có thể thuộc về tên kia
------ tạm thời chúng ta gọi hắn là ác quỷ đi.
Nhưng sau khi cảnh sát đi xác nhận, tổ vân tay này không tìm
được ghi chép tương ứng trong hồ sơ cảnh sát. Bởi vậy suy đoán, trước kia Ác Quỷ
không có tiền sử tội phạm.
Quả nhiên, vẫn là trò đùa ác của fan hâm mô điên cuồng nào
đo.
“Tôi nhớ tới một người.” Chung Hinh Đồng bảo A Ngân lấy ra một
chồng thư, đều là một ít thư cùng bưu thiếp fan hâm mộ gửi.
A Ngân từ trong lấy ra mấy tấm bưu thiếp, đều là chữ viết của
cùng một người. Thời gian có thể quay ngược lại lễ giáng sinh ba năm trước, khi
đó Chung Hinh Đông còn chưa có danh tiếng gì, hiếm khi nhận được thư fan hâm mộ
gửi.
“Cô hoài nghi là fan hâm mộ này sao?”
Mễ Kiệt nhận bưu thiếp. Từ ngày bên trên nhìn, bưa thiếp sẽ
gửi đến vào ngày lễ, mà bên ngoài thuần một kiểu tổ hợp của Chung Hinh Đồng
cùng một cô bé thân tượng thanh xuân khác. Mễ Kiệt nhận ra cô bé này, mấy năm trước tự sát, sau đó tổ
hợp thần tượng này cũng vì vậy mà thọ hết chết già. Không nghĩ đến là, Chung
Hinh Đồng sau khi bay một mình con đường ngôi sao trái lại nâng cao một bước,
ngắn ngủi mấy năm liền bước vào hãng ngũ ngôi sao hạng A.
“Fan hâm mộ này có gì khác thường sao?” Mễ Kiệt phát hiện mặt
sau bưu thiếp viết vài câu chúc mừng, không có chỗ nào khác thường.
“Hắn, hắn…… tôi cũng không nói chính xác được, trước đó vài
ngày quà hắn gửi đến có chút lạ.”
“Là sao?”
“Hắn gửi đến một bức
di ảnh!”
“Di ảnh? Di ảnh là ảnh dùng để thờ người đã mất sao? Bây giờ
ở đâu rồi?”
“Tôi sợ quá, sớm ném đi rồi.”
Mễ Kiệt không khỏi có chút thất vọng, đành phải hỏi: “Vậy,
người trong di ảnh là ai?”
Chung Hinh Đồng vẻ mặt nghiêm túc, ngập ngừng mấy lần mới
nói: “Là tôi……”
“Là cô?” Mễ Kiệt thoáng trầm tư, “Nói vậy, ý đối phương đưa
di ảnh đến rất rõ ràng, là cảnh cáo cái chết sao.”
“Vậy hắn chính là Ác Quỷ sao? Thưa Sir, người này…… cho tôi
một cảm giác không nói thành lời. tôi cảm thấy chính là người này làm! Hắn rất
muốn biết tất cả về tôi, giám sát tôi từng giờ từng phút!”
“Thật sao?” Mễ Kiệt giả vờ trầm ngâm, nhưng không tiếp tục
nói tiếp, “Được rồi, tôi sẽ mang những tấm bưu thiếp này về nghiên cứu một
chút, có lẽ có thể từ trong này tìm ra chút manh mối.”
Trong lòng, anh ta cảm thấy nữ minh tinh này đang cố ý lẫn lộn
lá thư hăm dọa này. Làng giải trí hiện nay, thủ đoạn lăng xê của các minh tinh
nhiều vô kể, một trò đùa ác cũng khếch đại trắng trợn, có thể hấp dẫn rất tốt
ánh mắt truyền thông. Đúng, nghe nói cô gái này gần đây vừa khai máy một bộ
phim, nói không chừng là để tuyên truyền cho bộ phim này mà truyện bé xé ra to?”
Nói tóm lại, cho đến bây giờ, đây còn chưa phải là vụ án lớn
gì.
Mễ Kiệt dẫn cấp dưới đang định thu dọn về cục, Chung Hinh
Đônhg đuổi theo.
“Thưa sir, các anh cứ vậy mà về hả? không phải một người bảo
vệ tôi sao?”
“Chuyện này à……”
Đùa quá rồi đi. Mễ Kiệt hơi nhíu mày, anh cũng không muốn
lãng phí lực lượng cảnh sát đến phối hợp minh tinh lăng xê. Nhưng, anh có trách
nhiệm cung cấp bảo vệ cho người báo án cảm thấy có uy hiếp. Mễ Kiệt nhìn cấp dưới
hai bên một chút, những người này đều là tinh anh đội cảnh sát anh lãnh đạo.
Hơi khó làm đây…… ánh mắt Mễ Kiệt lơ đãng liếc ra ngoài cửa, người vây xem hình
như nhiều hơn mấy người, trong đó còn có một người kỳ quái. Sau khi anh hỏi cảnh
sát bảo vệ, lại phát hiện tên kia là một thực tập sinh cảnh sát.
“Này, cậu kia chính là cậu!” Anh đi ra khỏi cửa, vẫy một tay
với Lý Tiểu Sùng.
Lý Tiểu Sùng nhìn chung quanh xong, mới nhận ra Mễ Kiệt gọi
mình. Anh ta đi đến, đứng nghiêm chào.
“Báo cáo trưởng quan, có!”
“Ừm.” Mễ Kiệt thoáng gật đầu chào lại, nhìn chăm chú Lý Tiểu
Sùng, “Câu phụ trách cảnh sát nhân dân khu này sao?”
“Đúng vậy, không, thật ra cũng không phải, tôi còn đang thực
tập, còn chưa có tốt nghiệp làm cảnh sát đâu……”
"Không sao, cậu tên gì?"
"Lý Tiểu Sùng."
"Lý Tiểu Trùng?"
“Không phải là Trùng côn trùng a, là Lý Tiểu Sùng! Sùng sùng
bái!” Lý Tiểu Sùng đã sớm quen giải thích tên của anh dễ dàng khiến người khác
hiểu lầm.
“À!” Tóm lại, là trùng được rồi. Mễ Kiệt nói tiếp, “Bạn học Lý
Tiểu Sùng, tôi giao cho cậu một nhiệm vụ, phụ trách bảo vệ an toàn của cô Chung
Hinh Đồng trong nhà cô ấy.”
"A! Thế nhưng ..."
Khu vực này chỉ có hai cảnh sát, nếu như anh bị điều đến bảo
vệ ngôi nhà này, vậy những chuyện khác không phải chỉ còn lại một mình Lão Lưu
phụ trách? Nghĩ đến dánh vẻ tuổi già sức yếu của Lão Lưu, Lý Tiểu Sùng cũng rất
lo lắng. Tuy rằng bình thường khu này cũng không có vụ án cướp gà trộm chó gì,
nhưng một mình Lão Lưu quản lý cũng quá sức đi.
Cậu rất muốn từ chối, nhưng viên cảnh sát bên cạnh Mễ Kiệt lại
không kiên nhẫn dùng giọng điệu mệnh lệnh nói: “Đây là nhiệm vụ đội trưởng Mễ
Kiệt tổng cục giao cho, chẳng lẽ một cảnh sát nhân dân nho nhỏ cậu còn định từ
chối sao?”
“Đội trưởng Mễ Kiệt? Anh chính là ‘Holmes của Trung Quốc’
sao?”
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét