Thứ Hai, 14 tháng 8, 2017

Ba Ba Quân Nhân - Chương 74

Chương 74: chưa biết sống chết

“Sư tử nhỏ, cô đừng có vội ------“

Uông Á Đông ôm lấy bả vai Hạ Dạ, còn chưa nói xong, đã bị Hạ Dạ đánh gãy, “Không vội? Sao tôi có thể không vội chứ! Đầu thằng quỷ đó từ nhỏ đến lớn đầu rất tinh quái, lần này lại thần không biết quỷ không hay bị người bắt cóc ------ nếu, nếu không phải không có chút bản lĩnh…… trời ạ, Đại Đông, anh nói Tiểu Ngộ có thể bị thương hay không?”

Hạ Dạ quay mặt sang, bất lực nhìn Uông Á Đông. Tuy rằng thân làm mẹ rất tin tưởng vào năng lực của con, nhưng lần này đối đầu với trùm ma túy lớn có tiếng là tàn bạo Triều Hoài, Hạ Dạ không thể không lo lắng.


“Không đâu. Dạ Tử, không phải Diệc Dương đã nói rồi sao? Đối phương chỉ dùng thuốc mê đánh mê Tiểu Ngộ cùng Niệm Niệm, điều này chứng tỏ bọn chúng bị mang đi dưới tình huống thân thể không bị thương tổn gì!”

Đào Tử vội vàng đi qua nắm chặt lấy tay Hạ Dạ, muốn nhờ vào đó truyền đạt sức mạnh cho nhau.

Bây giờ bọn họ thật sự không thể tự loạn trận tuyến a, phải bình tĩnh, phải bình tĩnh!

Hạ Dạ gắt gao nắm chặt lại tay Đào Tử, kích động phản bác, “Nhưng không loại trừ sau khi bắt được bọn họ sẽ ngược đãi bọn chúng a! Gần đây trong cục có vài vụ án trẻ em mất tích, rất nhiều đứa trẻ đều bị bắt đến vùng núi xa xôi. Nếu không hợp tác sẽ đánh đập bọn chúng, Tiểu Ngộ cùng Niệm Niệm còn nhỏ vậy, bọn họ……”

“Ngừng! Liệt, cậu cũng khuyên nhủ vợ cậu đi, bảo cô ấy đừng suy nghĩ miên man nữa! Mình rất vất vả mới trấn an được Đào Tử.”

Nhận thấy Nhạc Hựu Đào biến sắc, Hạng Diệc Dương chạy nhanh kéo cô ngồi xuống ghế sô pha ngắn ở bên cạnh, “Đừng nghe Dạ Tử nói bậy! Tội phạm lừa bán trẻ em không có thủ đoạn đột nhâp vào nhà bắt người này. Đừng tự hù dọa chính mình, Đào Tử ngoan, đừng đoán mò, đừng đoán mò nghe ------“

Dạ!”

Đào Tử nghe lời gật gật đầu, nhưng lòng bàn tay không ngừng đổ mồ hôi lại bán đứng cô vẫn cực kỳ lo lắng.

Hạng Diệc Dương chỉ có thể ôm chặt lấy cô, không tiếng động an ủi.

“Ai bảo đoán mò chứ? Em tự mình phá thành công mấy vụ án lớn lừa bắt trẻ em, anh không biết những đứa trẻ bị bắt cóc này sau khi trở về đều……”

“Xuỵt ------ Diệc Dương nói đúng. Nếu liên quan đến vụ án lừa bán trẻ em, đối phương tuyệt đối sẽ không lớn mật đến mức đột nhập gây án. Hơn nữa nơi này còn là khu thượng lưu, công tác bảo an cực kỳ cẩn thận, bình thường kẻ bắt cóc tuyệt đối sẽ không chọn nơi này xuống tay. Tối hôm qua em và đội trưởng Uông vẫn luôn ở trong sân, em cẩn thận nghĩ lại, khi đó có chỗ nào bất thường không?”

Hoàng Phủ Liệt vòng qua eo Hạ Dạ, khẽ vuốt đầu cô, giọng điệu dịu dàng.

Giọng nói trầm thấp, dịu dàng đặc biệt của anh có tác dụng trấn an lòng người, từ từ Hạ Dạ tỉnh táo lại.

Cô cùng Hoàng Phủ Liệt qua lại ở trong mắt Uông Á Đông, có đau đớn khó nói thành lời.

Sư tử nhỏ tin tưởng người gọi là Hoàng Phủ Liệt trước mặt này như vậy sao? Anh ta nhẹ nhàng bâng quơ nói mấy câu, liền xoa dịu lo lắng trong lòng sư tử nhỏ.

Cái gì gọi là tối hôm qua anh cùng sư tử nhỏ vẫn luôn ở trong sân, rõ ràng anh ra chưa được bao lâu, Trình Giảo Kim này liền nhảy ra……

Hơn nữa còn xuất hiện không sớm không trễ, đừng nói là, tên kia vẫn luôn ở đó chứ?

Uông Á Đông ngẩng đầu nhìn kỹ Hoàng Phủ Liệt, đúng lúc nhìn thấy ánh mắt anh ta lơ đãng lướt qua bên này, chật vật xoay đầu qua một bên

Chó má ------ vì sao! Vì sao anh cảm thấy ánh mắt của tên trai bao này sắc bén như vậy, giống như có thể nhìn thấu người khác vậy!

Như có chút đăm chiêu liếc mắt nhìn Uông Á Đông một cái, Hoàng Phủ Liệt tập trung lực chú ý lên người Hạ Dạ, để cho cô cẩn thận suy nghĩ.

Hạ Dạ nghiêng đầu trầm tư, thì thào lẩm bẩm, “Chỗ không bình thường……”

Ánh mắt Hạ Dạ bỗng nhiên sáng ngời, hai tay vỗ cái, lớn tiếng nói: “Đúng rồi! tối hôm qua em nghe thấy con chó cách vách nhà Diệc Dương kêu cực lớn, nhưng tiếng kêu rất kỳ quái, hơn nữa sau đó dần dần nhỏ đi. Đặc biệt kỳ lại là, con chó đó sủa lớn như vậy, lại không nghe thấy chủ nhà đi ra ngăn lại. lúc ấy em và Đại Đông nghĩ là chủ nhân không có ở nhà, nghĩ là như vậy……”

Hạ Dạ vội vàng nhảy xuống ghế sô pha, chạy vội vào trong vườn.

“Con Becgie Đức lại không thấy! Mọi người xem, nhà chó ngay bên cạnh vườn hoa, nhưng lại không thấy chó đâu! Trước kia mỗi lần em đến, đều có thể thấy con chó Becgie Đức kia chơi ở trong sân!”

Hoàng Phủ Liệt, Hạng Diệc Dương, Nhạc Hựu Đào cùng Uông Đại Đông theo sau đuổi đến theo hướng Hạ Dạ chỉ nhìn, quả nhiên một bên hàng rào trắng vây quanh kia, chỉ thấy nhà chó, không thấy Becgie Đức.

“Có khi nào chủ nhà dắt nó ra ngoài rồi không?”

Uông Á Đông hỏi.

Nhạc Hựu Đào lập tức lắc đầu phản bác khả năng đó, “Không thể nào! Nhà cách vách là một đôi giáo sư già về hưu đã có tuổi, bình thường bọn họ cũng không ra khỏi nhà! Chuyện mua đồ đều do nhân viên làm công phụ trách. Mỗi ngày sáng sớm bà cụ sẽ ra vườn tưới hoa, sau đó ông cụ ngồi dưới ô che nắng đọc báo, con chó Becgie Đức nhà bọn họ thì chạy khắp sân, sau đó chờ bà cụ tưới hoa xong. Bọn họ sẽ tản bộ ở trong sân…… bởi vì rất nhiều dược liệu để nghiên cứu thuốc đều lấy từ thực vật thân cỏ, cho nên vườn hoa nhà chúng ta cũng có rất nhiều loại hoa cỏ. Bà cụ thấy vườn hoa nhà chúng ta chăm sóc đặc biệt tốt, còn đặc biệt sang đây học hỏi kinh nghiệm của em. Bà cụ cùng ông cụ cũng nhà hoa cỏ mà nên duyên, cho nên bọn họ đặc biệt có cảm tình với hoa cỏ, bà cụ nói mỗi ngày dù trời mưa, cũng đi ra xem tình trạng phát triển của hoa cỏ……”

“Nói vậy, mỗi ngày bọn họ đều tản bộ trong sân? Vậy hôm nay thì sao? Hôm nay có thấy qua đôi vợ chồng giáo sư già kia không? Còn có con chó Becgie Đức của bọn họ?”

“Nghe anh nói, buổi sáng em cùng Diệc Dương ở khắp phòng ở tìm Niệm Niệm cùng Tiểu Ngộ, lúc đi qua sân, hình như không thấy bà cụ cùng ông cụ…… bọn họ sẽ không…….”

Hai mắt Nhạc Hựu Đào tràn đầu hoảng sợ, cô gắt gao nắm chặt lấy tay Hạng Diệc Dương, “Ông xã, đừng nói là ông cụ cùng bà cụ xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn chứ? Chúng ta có cần báo cảnh sát hay không?”

Hoàng Phủ Liệt không đồng ý lắc đầu, “Trong lúc chưa biết rõ ý đồ của đối phương, trước đừng báo cảnh sát. Dù sao một khi cảnh sát tham gia, sự việc sẽ phức tạp hơn nhiều. Hơn nữa lỡ như đối phương có phái người giám sát hành động chúng ta, báo cảnh sát rất có thể sẽ đánh rắn động cỏ.”

“Đúng vậy. Mình cũng xuất phát từ suy nghĩ này, mới có thể không báo cảnh sát ngay. Hơn nữa bây giờ có hai người, còn có Đại Đông, bằng năng lực của vài người chúng ta, hẳn có thể cứu Niệm Niệm cùng Tiểu Ngộ về. Việc cấp bách là chúng ta phải biết rõ là ai bắt bọn chúng, mục đích là gì.”

Hạng Diệc Dương vỗ vỗ tay vợ yêu, ý bảo cô yên tâm một chút chớ nóng.

“Diệc Dương!”

Hoàng Phủ Liệt liếc mắt ra hiệu với Hạng Diệc Dương.

Dựa vào ăn ý nhiều năm, Hoàng Phủ Liệt chỉ đơn giản liếc mắt một cái, Hạng Diệc Dương có thể hiểu rõ anh có ý định gì.

“Ừ! Mình đi vào lấy dụng cụ, đợi lát nữa bẻ khóa phải dựa vào cậu!”

Hạng Diệc Dương vào nhà, lúc đi qua bên cạnh Hoàng Phủ Liệt, nện vào bả vai anh, Hoàng Phủ Liệt đáp lại nụ cười tự tin cực kỳ, “Mình ở cửa nhà giáo sư già chờ cậu.”

“Được.”

Lưng hướng về phía mọi người Hạng Diệc Dương vẫy vẫy tay về phía Hoàng Phủ Liệt, biểu lộ anh nghe thấy Hoàng Phủ Liệt nói.

“Bẻ khóa? Công cụ? anh…… các anh là muốn lén đột nhập vào nhà riêng sao?

Chẳng lẽ công tác trước kia của trai bao này là ăn trộm? cho nên thân thủ mới có thể tốt như vậy?

Uông Á Đông đầy bụng nghi ngờ đánh giá Hoàng Phủ Liệt.

“Em cũng đi.”

Không chú ý đến Uông Á Đông lầm bầm cái gì, Hạ Dạ giữ chặt tay Hoàng Phủ Liệt, tỏ vẻ mình cũng muốn đi theo.

“Không, em đợi ở đây, nếu đôi giáo sư già kia thật sự xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn. không loại trừ khả năng kẻ bắt cóc còn ngồi chờ chỗ thuận lợi nào đó giám thị dộng thái bên này chúng ta.

Em ở lại trong này với đội trưởng Uông, chờ người cục cảnh sát giao thông gửi hình ảnh giám sát đường cái bên này đến cẩn thận nghiên cứu trong hình có người nào đáng nghi nhất.

Chờ anh cùng Diệc Dương trở về, chúng ta lại trao đổi phát hiện của nhau.”

Hạ Dạ còn định nói gì đó, Hoàng Phủ Liệt nâng tay, bao lại hai má Hạ Dạ, ánh mắt kiên nghị nhìn cô, trầm giọng nói, “Tin tưởng anh, nhé?”

Nhìn ánh mắt mạnh mẽ như đuốc, Hạ Dạ không tự chủ gật gật đầu,  “Vậy…… anh cùng Diệc Dương cẩn thận mọi chuyện!”

Nếu trong tay đối phương có vũ khí sao!

“Ừ. Yên tâm đi! Em cùng đội trưởng Uông còn có Đào Tử vào nhà trước, người nhiều quá sẽ khiến người khác chú ý.”

“Được. vậy chúng ta ở phòng khách chờ các anh.”

Hạ dạ không tiếp tục kiên trì, chẳng qua tha thiết dặn dò Hoàng Phủ Liệt trăm ngàn cẩn thận mọi chuyện.

“Ư. Đi vào đi.”

Hoàng Phủ Liệt gật đầu, mỉm cười vẫy vẫy tay với bọn Hạ Dạ, mãi đến khi tất cả bọn họ đều vào nhà, sắc mặt nghiệm lại.

Anh đi ra ngoài vườn, yên lặng không tiếng động nhảy qua tường rào màu trắng.

Nếu vừa rồi anh không nhìn lầm…… thật sự có người trốn ở căn biệt thự cách vách kia! Lưng dựa vào vách tường màu lam nhạt của biệt thự, Hoàng Phủ Liệt không tiếng động làm động tác tay với Hạng Diệc Dương xách hộp dụng cụ đi đến.

Hạng Diệc Dương lập tức hiểu ý, ý Liệt là bên trong có người, muốn anh cố gắng hết sức đừng để bị phát hiện đến gần nơi này.

“Biết ai ở bên trong sao?”

Từ một chỗ khác của tường rào vòng qua đến cửa chính hội hợp với Hoàng Phủ Liệt, Hạng Diệc Dương chuyển hộp dụng cụ trong tay qua, kín đáo nhìn chăm chú động tĩnh bên trong thấp giọng hỏi.

“Không biết, nơi này có vẻ kỳ lạ. dường như đối phương nhận thấy động tĩnh của chúng ta bên này, nhưng vẫn không có hành động nào. Mình đi lên lầu hai nhìn xem, cậu thủ ở trong này, để tránh có nhân vật khả nghi chạy ra. Nếu 5 phút sau mình không có đi ra, cậu liên báo nguy.”

“Được. nơi này giao cho mình đi, cô cẩn thận một chút, đừng có khinh thường!”

“Ha ha, nên cẩn thận là bọn họ -------

Đầu tiên Hoàng Phủ Liệt từ trong thùng dụng cụ lấy ra công cụ mở khóa hình thù kỳ lạ, nhét ở thắt lưng bên hông.

Phần cơ giới trong thùng dụng cụ đều trải qua anh cùng Diệc Dương cải tạo thăng cấp, không đến mức lấy mạng người, nhưng, có thể làm đối phương sống không yên thì được rồi.

Lấy ra hai khẩu súng luc, ngón trỏ cuốn quanh cò súng, xoay xoay mấy vòng đẹp mắt, ngang tàn cười nói.

Sở dĩ nói 5 phút sau nếu không đi ra thì báo nguy, chẳng qua xuất phát từ cần thận thôi, trên thực tế, Hoàng Phủ Liệt trái lại một chút cũng không cho rằng sẽ cho Hạng Diệc Dương cơ hội báo nguy.

“Ha ha! Cũng phải!”

Hạng Diệc Dương cười đấm vào ngực Hoàng Phủ Liệt.

“Cậu nhưng trăm ngàn đừng đùa với lửa!”

Hoàng Phủ Liệt cười đấm lại.
Đơn thuần là hành động tự tiêu khiển trước, trên thực tế, Hoàng Phủ Liệt vẫn rất tin tưởng thân thủ bạn tốt nhà mình.

Đối phó với anh trải qua huấn luyện quân sự hiển nhiên kho khăn, nhưng cho dù đối phó với sát thủ quốc tế cao nhất, với thân thủ Diệc Dương cùng năng lực ứng phó hơn người tuyệt đối không thành vấn đề.

“Cậu yên tâm 120% đi!”

Hạng Diệc Dương quơ quơ dao giải phẫu cầm trong tay, khuôn mặt anh tuấn hiện lên ý cười lạnh lẽo, cố ý dùng giọng điệu xót xa nói, “mấy năm nay công phu tay chân tuy răng chưa thể nói có tiến bộ, nhưng công phu dùng dao giải phẫu vẫn có. Nếu người nào chạy qua dưới mắt mình, mình nhất định lấy hắn làm vật thí nghiệm, cống hiến cho y học. hắc hắc -----“

“Tốt lắm. mình đi lên trước. có gì liên hệ qua bộ đàm.”

Hoàng Phủ Liệt ném cho Hạng Diệc Dương một thiết bị truyền tin tinh xảo nhỏ nhắn, giống như huân chương, không cần phải nói, đây lại là phát minh độc nhất vô nhị của Hoàng Phủ Liệt!

“ok”.

Dễ dàng chụp lấy thiết bị truyền tin kia, khóe miệng Hạng Diệc Dương cong lân, đưa tay bảo ok.

Bây giờ anh trái lại nhiệt huyết sôi trào đó!

Từ sau khi rời khỏi Hắc Diệu Đường, đã lâu không được hoạt động gân cốt như thế này

Chỉ mong cái gọi là kẻ bắt cóc không làm anh ta thất vọng!

Tất nhất là một đám đến, hừ hừ, anh ta sẽ để cho bọn chúng nếm thử tư vị bị giãi phẫu, nếu, bọn họ có can đảm giám làm ra chuyện gì quá đáng với Niệm Niệm còn có Tiểu Ngộ của anh ta!

Thấy bộ dáng nóng lòng muốn thử của bạn tốt, Hoàng Phủ Liệt chỉ biết có người gặp xui xẻo.

Ngẩng đầu liếc mắt nhìn ban công lầu hai, khóe miệng Hoàng Phủ Liệt cong lên đô cong chắc chắn.

*********************

Bây giờ là tình huống gì?

Anh cứ tưởng Liệt sẽ quăng dây thừng từ lâu hai xuống, sau đó kéo anh đi lên.

Cũng nghĩ đến tình huống xấu, báo cảnh sát!

Nhưng bây giờ......

có chuyện gì?”

Hạng Diệc Dương nhìn cửa lớn rộng mở, Hoàng Phủ Liệt thảnh thơi nửa tựa vào cửa lớn màu trắng ngà, trong giây lát không phản ứng kịp.

Chẳng lẽ Liệt dữ dội như vậy, trong thời gian chưa đến 5 phút đã chế ngự kẻ bắt cóc bên trong?

Hay là…… vốn chỉ là sợ bóng sợ gió một hồi?!

Nhìn ra hoang mang trong đáy mắt bạn tốt, Hoàng Phủ Liệt bất đắc dĩ đáp, “Mình cũng muốn biết đây là chuyện gì. Đúng rồi, trước giới thiệu với cậu một người……”

Thân hình cao lớn chuyển sang, một phụ nữ trên dưới 30 tuổi, da nâu xuất hiện trước mặt Hạng Diệc Dương.

“Xin chào, tôi là Anna Pei, là…… là nữ giúp việc nhà giáo sư An. Không phải tôi làm…… không phải tôi…… »

Phụ nữ thao một hồi tiếng phổ thông không tính là chuẩn, mắt to trắng đen rõ ràng tràn đầy sợ hãi, thân mình còn run nhè nhẹ.

“Anna đừng sợ, chúng tôi không có hoài nghi sự việc có liên quan đến cô. Đây là anh Hạng cách với ông chủ cô, có ấn tượng không?”

Nghe tiếng phổ thông của Anna nói không lưu loát lắm, Hoàng Phủ Liệt liền rất tự nhiên dùng tiếng anh chuẩn đối thoại với Anna. Hy vọng Anna nhìn người hiểu được mình cảm xúc có thể hơi ổn định một chút, Hoàng Phủ Liệt đè xuống bả vai Anna đang kích động, chỉ vào Hạng Diệc Dương hỏi.

Đều do anh, ở chung quanh tìm kiếm cũng không thấy thân ảnh hai vị giáo sư, dựa vào động tĩnh Anna phát ra trong nhà bếp bắt được cô.

Khi đi vào còn dùng súng chỉ vào Anna, thế nên khiến cô sợ hãi! Hỏi cái gì đều bộ dáng sợ hãi cực kỳ.

Ai ------

Khiến Hoàng Phủ Liệt không ngờ đến là, nghe thấy ngôn ngữ quen thuộc của mình nháy mắt Anna bình tĩnh không ít, cô mờ mịt lắc lắc đầu, bắt đầu có thể trả lời tương đối lưu loát, thanh minh mình hoàn toàm không có ấn tượng với Hạng Diệc Dương.

Nhưng lại đặc biệt bổ sung một câu, nếu gặp qua người đàn ông đẹp trai như Diệc Dương, chắc chắn sẽ có ấn tượng đại loại.

Ý tại mặt chữ là, chính mình tuyệt đối không nói sai. Cô thật sự không có gặp qua anh chàng trước mắt này.

Hạng Diệc Dương dở khóc dở cười.

“Vậy cô có ấn tượng với vợ tôi không? Chính là cô gái mỗi ngày đều ở cách vách cô tưới nước bón phân cho hoa cỏ?”

Thấy tiếng anh có thể khiến đối phương không hề hoảng sợ, Hạng Diệc Dương cũng dùng tiếng anh lưu loát hỏi.

Lúc này, Anna Pei dùng sức gật gật đầu, tỏ vẻ mỗi lần mình mang bữa sáng ra vườn cho giáo sư già, đều có thể thấy một dáng người nhỏ xinh tại đó tưới hoa.

Theo Anna hình dung, vẻ ngoài, thân hình cùng cử chỉ của cô ấy, thật sự đúng là Nhạc Hựu Đào.

Như vậy, có thể xác định thân phân của Anna Pei! Thật sự là nhà giáo sư già mời nữ giúp việc người Philippines, điều này không có sai.

Như vậy, kế tiếp......

Hoàng Phủ Liệt cùng Hạng Diệc Dương trao đổi ánh mắt, manh mối mấu chốt, rất có thể ở trên người Anna!

Xét thấy cảm xúc của Anna không quá ổn định, làm hai người Hoàng Phủ Liệt, Hạng Diệc Dương mang Anna về nhà, nhờ Đào Tử có vẻ quen biết với Anna hỏi chuyện với cô ta.

“Anna người đâu? Sau không đi xuống cùng em?”

Khi một mình Đào Tử xuất hiện ở chân cầu thang, mọi người ngồi trên sô pha đứng lên.

Đào Tử vịn cầu thang chậm rãi đi xuống, vừa đi vừa đáp, “Tinh thần của cô ấy vẫn còn chút hốt hoảng, tối hôm qua lại không nghỉ ngơi tốt. em vào tủ thuốc của Diệc Dương lấy cho cô ấy uống 2 viên thuốc ngủ. bây giờ đang ngủ.”

Vậy Anna nói sao? Tối hôm qua rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”

Hạng Diệc Dương kéo Đào Tử ngồi xuống ghế sô pha, cẩn thận rát một chén trà sữa cô thích uống nhất.

Nhạc Hựu Đào cảm động cười cười, hai tay cầm lấy ly thủy tinh, uống một ngụm sữa, dưới ánh mắt chờ mong của mọi người, nâng mặt lên, hơi nhíu mày, nói, “Nói là, nói Anna cũng không biết những người đó là ai.”

“Tóm lại có thêm một manh mối. trước đó em nói cho chúng ta biết, vì sao không thấy vợ chồng giáo sư già, nhưng cô ấy không có việc gì. Lúc đó Anna giải thích sao, còn có tối hôm qua cô ấy thấy cái gì?”

Hoàng Phủ Liệt một hơi tung thật nhiều vấn đề. Nhạc Hựu Đào hít sâu một hơi, chậm rãi chỉnh sửa lại tin tức cô nghe được, từ từ nói, “Chuyện là như vậy. Anna nói mấy ngày nay cô ấy mất ngủ, cho nên buổi tối đều có thói quen dùng thuốc ngủ. uống thuốc ngủ xong, đều vừa ngủ là thẳng đến hừng đông. Nhưng tối hôm qua Thạch Quả, chính là con con chó chăn cừu Đức kia, kêu rất dữ, khiến cô tỉnh dậy. Cô ấy vừa định xuống giường đi xem rốt cuộc là có chuyện gì xảy ra, đầu óc choáng váng. Cô ấy kéo cửa sổ ra nhìn ra ngoài vườn, kết quả thấy vài bóng đen chuyển cái gì đó.

Lúc đó tiếng chó sủa không còn lớn lắm, hơn nữa cô ấy dùng thuốc ngủ đầu óc hỗn loạn, lại lên giường tiếp tục ngủ.

Sau khi tỉnh lại phát hiện không thấy vợ chồng giáo sư già, cô rất kích động. vội vội vàng vàng chạy ra sân tìm hai người giáo sư già, vừa mới ra cửa, vừa vặn thấy một đám người chúng ta tụ tập trong sân, giống như đang thì thầm với nhau gì đó. Cô ấy biết Dạ tử làm cảnh sát, sợ sau khi chủ nhân mất tích cảnh sát sẽ điều tra cô. Sau đó định vụng trộm trốn đi, tưởng chờ các người đi rồi lại đào tẩu……”

“Nói vậy, ở trong vườn anh vẫn luôn cảm thấy có ánh mắt giám thị, là đến từ Anna?”

Hoàng Phủ Liệt cau mày hỏi. Ban đầu anh còn tưởng là kẻ bắt cóc. Nói vậy, kẻ bắt cóc đã hoàn toàn rời khỏi đây?

“À…… chắc là vậy. Anna nói lúc đó cô ấy trốn trong phòng làm việc của giáo sư. Em từng qua nhà giáo sư làm khách, phòng làm việc nhà bọn họ vừa vặn có thể nhìn rõ tình huống bên nhà chúng ta.”

Nhạc Hựu Đào nghiêng đầu nghĩ nghĩ, trả lời.

“Nói cách khác…… kỳ thật chuyện Anna biết cũng không nhiều hơn chúng ta bao nhiêu?”

Giọng Hạ Dạ tăng cao vài quãng.

“Chỉ sợ đúng là như vậy.”

Đào Tử cũng sa vào tâm trạng uể oải.

Còn tưởng rằng lần này sẽ có phát hiện lớn.

“Mọi người đừng vậy ------ Chúng ta có carema không phải sao? Tuy rằng trời tối đen, căn bản không thấy rõ mặt đối phương. Nhưng ít nhất có thể tạm thời xác định thời gian gây án còn có tuyến đường chạy trốn! Dạ Tử, tỉnh táo lại một chút.”

Uông Á Đông vỗ Hạ Dạ bả vai, cổ vũ nói.

“Băng giám sát ở đâu? Lấy ra cho tôi xem. Tôi xem xem có thể làm chút kỹ thuật hoàn nguyên, rõ nét khung cảnh cùng khuôn mặt lúc đó hay không.”

Uông Á Đông nhắc đến băng giám sát, làm cho Hoàng Phủ Liệt bống nhiên nhớ đến còn có manh mối này.

“Có thể chứ? Tôi tìm nhân viên kỹ thuật trong cục đã xử lý, bon họ nói nhiều nhất chỉ có thể xóa tạp âm, phóng đại khung cảnh cùng nhân vật, nhưng vì đối phong đeo mặt nạ bảo hộ, căn bản không thấy rõ là ai làm!”

“Ha ha, thử xem sẽ biết. Băng đâu? Làm phiền đội trưởng Uông chiếu cho tôi xem chút.”

“Được rồi. Bản chính ở trong laptop tôi, anh xem, đây này.”

Uông Á Đông mở laptop ra, con chuột ấn vào icon video, chỉ cho Hoàng Phủ Liệt xem.

Ôm laptop ngồi vào ghế sô pha ngắn, Hoàng Phủ Liệt bắt đầu xử lý độ phân giải của hình ảnh giám thị.

“Anh ta làm như vậy có ích gì? Nhân viên kỹ thuật lợi hại nhất trong cục chúng tôi đều nói, có thể xóa tạp âm xung quanh cùng phóng đại nhân vật đã là cực hạn, không có biện phát tiếp tục phóng đại rõ ràng!”

Uông Á Đông ngồi xuống bên cạnh Hạng Diệc Dương, đối với chuyện Hoạng Phủ Liệt còn lợi hại hơn tinh anh nòng cốt trong cục bọn họ nửa tin nửa ngờ.

“Để cho Liệt thử đi. Thằng này với máy móc rất có nghề, dính đến sản phẩm điện tử cùng phần mềm đều cực kỳ lành nghề. Nếu ngay cả anh ta cố hết sức cũng không có cách nào hoàn nguyên lại hình ảnh vụ án, kia mới thật sự là tìm tinh anh lợi hại nhất trên thế giới lại đây cũng vô dụng.”

Hạng Diệc Dương đang nói, bỗng nhiên nghe thấy Hạ Dạ hưng phấn kêu to, “Được rồi! mọi người lại đây xem! Mặt của cái tên trốn trong xe chỉ lộ ra một cái đâu, có thể thấy rõ rõ ràng ràng a!”

Nghe vậy, Hạng Diệc Dương, Uông Đại Đông cùng Nhạc Hựu Đào ba người chạy nhanh đến màn hình máy tính xem.

“Sao anh làm được vậy? nhân viên kỹ thuật của chúng tôi đều nói không có cách nào phóng đại khuôn mặt của người bị thân xe che hơn nửa này!”

Uông Á Đông ngạc nhiên nhìn Hoàng Phủ Liệt.

Người này không phải là tên trai bao sao? Làm sao lại giống như rất có bản lĩnh! Là may mắn sao?

“Ha ha, không khó lắm. Chỉ cần dùng phần mềm hoàn nguyên đồ họa mới nhất của Đức, lại đưa vào mã hóa, sau đó kéo đến mô hình bên này, đi vào chương trình thiết kế, anh xem, bóng mờ bên này liền rõ ràng, hình ảnh của người bị che mặt nháy mắt cũng trở nên rõ ràng.”

Không khó lắm?

Uông Á Đông, Hàng Diệc Dương, Hạ Dạ cùng Nhạc Hựu Đào 4 người nhìn chằm chằm đồng tác của Hoàng Phủ Liệt nửa ngày, ra một cái kết luận, thật sự cũng không khó gì, mới lạ!

Nghiên cứu nửa này, vẫn không nắm được trọng điểm Uông Á Đông tuyên bố từ bỏ.

“Được rồi. Vậy tiếp theo làm gì? Lấy hình ảnh khuôn mặt của người này đưa vào kho dữ liệu, tra một chút có từng ghi nhận phạm tội gì hay không?”

Đến lúc này, Uông Á Đông bắt đầu có chút tin tưởng, Hoàng Phủ Liệt quả thật có chút bản lĩnh, không khỏi chủ động hỏi ý kiến anh.

Đó là sức hút riêng của Hoàng Phủ Liệt, bết kể đi đến đâu, luôn có thể khiến cho người ta lập tức tin tưởng vào anh, do đó cam nguyện nghe theo anh điều khiển.

“Đợi chút,……hình như em từng thấy hắn ở đâu thì phải…… gặp ở đâu ta?”

Hạ Dạ gõ mạnh vào đầu mình.

Chết tiệt! Cái đầu này sao cứ đến lúc mấu chốt lại ngừng trệ!

Cô xác định nhất định cùng khẳng định đã thấy qua khuôn mặt lạnh như băng này ở đâu đó, là ở đâu……

“Câu lạc bộ Ám Dạ, phòng vip, một trong những vệ sĩ của Triều Hoài.”

Hoàng Phủ Liệt khép lại máy tính, chuẩn xác không lầm nói ra thân phận của đối phương.

“Đúng, đúng rồi, là hắn! Vệ sĩ của Triều Hoài, sao anh……”

Hạ Dạ mơ màng hai tay vỗ cái, sau đó kỳ quái nhìn Hoàng Phủ Liệt, “Liệt sao anh có thể nhớ rõ ràng như vậy?”

“Hắc, Dạ Tử, đừng quên, Liệt làm nghề gì. Nếu không có khả năng nhận thức mặt người nhất định, sao có thể đi làm nhiệm vụ?”

Hạng Diệc Dương một tay choàng qua bả vai Dạ Tử, bộ dáng tự hào nói.

Ý Hạng Diệc Dương là, Hoàng Phủ Liệt xuất thân là bộ đội đặc chủng, khẳng định được huấn luyện qua phương diện này. Bằng không lúc ra ngoài chấp hành nhiệm vụ, nếu lầm đối tượng, chuyện đó không phải là chuyện lớn.

Nghe vào lỗ tai Uông Đại Đông lại hoàn toàn thay đổi nghĩa.

Mặt người, độ nhận thức, đi làm nhiệm vụ? liên tiếp ghép chung lại thành ý là……

Khách hàng của trai bao này rất nhiều, nên để không gọi sai tên khách, cho nên được huấn luyện đặc thù tăng khả năng ghi nhớ, đặc biệt nhằm vào nhận người này.

Một người năng lực xuất chúng như vậy, cái gì làm không được, lại cố tình đi làm……

Thời thế bây giờ……

Nhưng không ai để ý trong lòng Uông Á Đông nghĩ thế nào, bây giờ bọn họ lo lắng, nếu người thật sự ở trong tay Triều Hoài, vậy phải làm sao mới có thể an toàn cứu người từ trong tay hắn ra.

Hơn nữa động cơ hắn bắt cóc Niêm Niêm, Tiểu Ngộ còn có giáo sư già nữa là gì, bọn họ mang bọn Tiểu Ngộ đi đâu!

Lúc mọi người ở đây nghi ngờ không thôi, điện thoại nhà Hạng Diệc Dương vang lên.

“dưới cây cầu lớn trước cửa, một đàm vịt bơi qua, mau mau ra đếm số, một hai ba bốn năm sau bảy tám ------“

Xuất phát từ trực giác, Hạng Diệc Dương không có tiếp ống nghe, mà ấn nút loa ngoài.

Điện thoại vừa mới chuyển được, bên trong liền truyền đến hai giọng nói nũng nịu của trẻ con, cẩn thận nghe giọng nói hai đứa đều mang theo giọng mũi dày đặc.

Hạ Dạ lập tức nhận ra giọng nói của Hoàng Phủ Ngộ cùng Niệm Niệm, Đào Tử kích động muốn hét lên tên của con gái bảo bối ngay tại chỗ, bị Hạ Dạ bịt chặt.

Đào Tử khó hiểu nhìn vào mắt Hạ Dạ, Hạ dạ vẻ mặt nghiêm túc cau mày, lắc lắc đầu với cô.

Ngộ Nhi bình thường không hát nhạc thiếu nhi, khúc nhạc thiếu nhi này nhất định có vấn đề. Giọng nói trẻ con nũng nịu ngọt ngấy rất nhanh bị một tiếng rống giận dữ thô bạo, đông cứng đánh gãy.

“Mẹ nó! Ông đây không cho mày hát nhạc thiếu nhi! Người đến, dẫn hai đứa nhỏ này đi!”

Đầu kia điện thoại truyền đến tiếng nói hùng hùng hổ hổ của đàn ông, còn có tiếng thét chói tai của cô bé.

Là Niệm Niệm!

Nếu miệng không bị Hạ dạ bịt kín, Nhạc Hựu Đào chắc chắn sẽ nghẹn ngòa gào lên!

Là Niệm Niệm của cô, là Niệm Niệm của cô, trời ạ, chẳng lẽ bọn họ thật sự ra tay với một cô bé mới bốn tuổi?

Gần như vang lên cùng một lúc, là giọng nói của người đàn ông vừa mới nói chuyện.

“Ha ha. Hắc Ưng, đã lâu không gặp, mày có khỏe không?”

Lão đại Triều, ông muốn ?”

Bằng trí nhớ siêu cường nghe qua không quên, Hoàng Phủ Liệt trước tiên liền nhận ra giọng nói của đối phương.

Anh cúi đầu lại gần điện thoại, trầm giọng hỏi.

“Hắc hắc. Vừa rồi nghe thấy giọng nói của con mày rồi chứ? Mẹ nó, ông đây ngồi trong tù 8 năm, không nghĩ đến lúc ra ngoài con mày đã 7 tuổi, mẹ nó! Bộ đội đặc chủng đi đầu cưới sớm đẻ sớm!”

......

“Lão đại Triều, mục đích ông gọi cú điện thoại này, không phải là vì chúc mừng tôi có con 7 tuổi chứ?”

“Đụ mẹ mày! Ông đây ước gì mày tuyệt tử tuyệt tôn! A, thằng khốn mày thật biết cách trốn! Nếu không phải ông đây thấy mày trong tin tức nổ ô tô, ông đây làm sao có thể một đường theo dõi, biết mày có con trai chứ! Ngày mai 9 giờ tối, hẻm Khúc Đồng, dùng tính mạng mày đổi lấy tính mạng mày. Đừng giở trò với ông. Bằng không ông đây vặn đứt đầu con mày. Đúng rồi, còn có cô bé đáng yêu kia nữa! Ha ha ha ha ha!”

Trong tiếng cười to đắc ý cực kỳ, điện thoại ‘đô’ một tiếng bị cắt đứt.

“Đáng chết! thật con mẹ nó phách lối!”

Uông Á Đông mặt xanh mét, hai đấm nắm chặt, nặng nề đấm vào sô pha, phát ra tiếng vang lớn.

“Này! Anh con mẹ nó nói rõ cho tôi! Đừng nói là anh câu dẫn người tình của lão đại xã hội đen nào đó chứ? Đối phương mới có thể gây khó dễ cho anh?”

Uông Á Đông hổn hển túm lấy cổ áo Hoàng Phủ Liệt, hai mắt đỏ lên căm tức nhìn Hoàng Phủ Liệt.

Vẫn đối với Hoàng Phủ Ngộ yêu thương có thừa anh biết được sở dĩ lần này Ngộ Nhi bị bắt đi, đầu sỏ gây nên là người trước mắt này, liền hận không thể quăng Hoàng Phủ Liệt xuống Thái Bình Dương làm mồi cho cá mập!

“Ai da! Không phải, Đại Đông, không phải như anh nghĩ, mau buông Liệt ra!”

“Cô còn giúp hắn? Sư tử nhỏ, cô không thể bị mã ngoài của người này……”

Chữ “lừa’ còn chưa ra khỏi miệng, cả người Uông Á Đông đã bị Hoàng Phủ Liệt quăng ngã trên đất.

Động tác Hoàng Phủ Liệt cực nhanh, dùng lực cực chuẩn, đều cực mạnh ngoài phản ứng của Uông Á Đông, anh ta chỉ có thể bị động, không có chút khả năng đánh trả ngã ra sau!

Hạ Dạ chạy nhanh đỡ Uông Á Đông bị ngã trên mặt đất lên, “Đã bảo anh nhanh buông Liệt ra. Liệt rất không thích người khác đến gần, nếu không phải người đặc biệt thân thuộc, thân thể anh ấy sẽ xảy ra phản ứng bản năng với người đến, kết cục anh cũng…… lúc này cuối cùng đã lĩnh giáo rồi chứ?”

Lúc này Uông Á Đông mới biết được, thì ra Hạ Dạ bảo anh mau buông Hoàng Phủ Liệt ra không phải vì che chở Hoàng Phủ Liệt, mà vì tốt cho anh.

Đáng tiếc…… lúc này đã muộn rồi ------

“Rốt cuộc anh là ai?”

Từ chối Hạ Dạ đỡ, Uông Á Đông một tay chống đỡ, xoay người một cái, lưu loát đứng lên, trên mặt nghiêm túc trước nay chưa từng có.

Anh vật lộn trong đội cảnh sát giao thông số một, đánh đấm cao thủ, còn đại diện trong khu tham gia đại hội võ thuật trong đội cảnh sát tỉnh, vừa giành quán quân. Nhưng vừa rồi anh lại không nhận ra dấu hiệu ra tay của đối phương, đã bị té ngã trên đất.

Lai lịch của hoàng Phủ Liệt này, tuyệt đối không đơn giản!

Đợi chút…… lúc đầu hình như anh nghe người trong điện thoại gọi anh ta là cái gì……

“Hắc Ưng? Anh chính là người lúc ở trong bộ đội đặc chủng tác phong sắc bén, hanh động nhanh nhẹn được phong danh hiệu Hắc Ưng, sau lại rời khỏi bộ đội đặc chủng, trở thành thiếu tướng trực thuộc quân khu trẻ tuổi nhất, nhân vật truyền kỳ toàn bộ quân khu, Hắc Ưng?!”

Ánh mắt Uông Á Đông đột nhiên trợn to, giống như lúc này Hoàng Phủ Liệt mặc quần lót ở ngoài cho anh xem.

Anh ta thế nào cũng không nghĩ đến, có một ngày anh được gặp nhân vật truyền kỳ Hắc Ưng thanh danh truyền khắp quân khu, thậm chí giới cảnh sát. Càng thêm không ngờ là, Hắc Ưng là anh chàng đẹp trai nho nhã giống như công tử bột!”

.”

Đối với ngạc nhiên cảm thán liên tiếp của Uông Á Đông, Hoàng Phủ Liệt ngồi trước máy tính lạnh nhạt đáp lại, toàn bộ lực chú ý tập trung vào máy tính, ngón tay bay nhanh gõ trên bàm phím.

Biểu cảm lạnh nhạt, giống như nhân vật tạo nên một loạt truyền thuyết này không phải là anh, chẳng qua là người râu ria với anh thôi.

Nhìn  Hoàng Phủ Liệt hết sức chăm chú vào màn hình máy tính, Uông Á Đông không khỏi có vài phần kính trọng.

Đối mặt với vinh quang không ca ngợi, không khoe khoang, đây là trí tuệ rộng lớn mà phần lớn người phải tu luyện mới đạt được chứ?

“Đào Tử, em định đi đâu?”

Thật vât vả Uông Á Đông mới ngừng lại, Hạng Diệc Dương lúc này mới nhẹ nhàng thở ra. Bỗng nhiên cảm thấy không khí không đúng, yên lặng có chút quỷ dị.

Có dự cảm không tốt Hạng Diệc Dương uốn éo đầu, phát hiện vợ yêu của mình không biết khi nào xách một cái bao lớn chạy ra khỏi nhà.

Kinh hãi, chạy nhanh đuổi theo.

“Buông! Em phải đi cứu Niệm Niệm, buông ra!”

Hạng Diệc Dương cố chết ôm lấy Nhạc Hựu Đào không buông, Nhạc Hựu Đào ra sức giãy dụa.

“Em biết Niệm Niệm ở đâu sao? Em cứ vậy đi khắp đường cái tìm lung tung, có thể tìm được Niệm Niệm sao?

Hai tay Hạng Diệc Dương cầm hai tay vợ yêu, gần nhẹ nói.

“Em…… em mặc kệ, cho dù phải tìm từng đường từng đường, em cũng phải đi tìm, Niệm Niệm còn đang chờ em đi cứu nó…… Diệc Dương, anh mau thả em ra!”

Nhạc Hựu Đào làm sao cũng không thể giãy khỏi ôm ấp của chồng, gấp đến mức nước mắt ứ lên trong hốc mắt.

“Không được! Anh không thể mặc em không có đầu mối ở trên đường cái tìm lung tung được. rất dễ gặp chuyện không may!”

Không đành lòng nhìn bộ dáng hoa lê đẫm nước của vợ yêu, Hạng Diệc Dương xoay mặt qua, nhẫn tâm cự tuyệt yêu cầu của Nhạc Hựu Đào.

Nói gì anh cũng không thể tùy ý Đào Tử xằng bậy!

“Vậy đừng trách em !”

Nói xong, Nhạc Hựu Đào rất nhanh từ trong túi du lịch sau lưng lấy ma một chai màu xanh biển.

Ngay lúc cô sắp mở nắp cái chai ra, cánh tay lại bị Hạ dạ theo sau đuổi đến cầm lấy.

“Mình nói nè Đào Tử, cậu cũng quá ác đi? Đối với Diệc Dương cũng dùng ‘mỹ nhân **’! cậu biết rõ sau khi ngửi thấy sẽ dục hỏa đốt người cùng cả người vô lực!” [ mỹ nhân **, thuốc mê hương dành dành phiên bản mới a! Sao? You đã quên thuốc mê hương dành dành là món đồ chơi gì? Vậy lật lại chương hai đi, ôn cũ biết mới chút ha!]

Đối mặt với ánh mắt không thể tin của Hạng Diệc Dương, cảm xúc kìm nén bên trong Nhạc Hựu Đào rốt cục đỗ vỡ, ghé vào vai Hạ Dạ nghẹn ngào khóc rống, “Mình không nghĩ được nhiều như vậy, mình muốn đi tìm Niệm Niệm, Dạ Tử, mình rất lo lắng cho Niệm Niệm, Dạ Tử……”

Không có người mẹ nào biết được con mình gặp nguy hiểm còn có thể bình thản suy nghĩ.

Trong lòng Hạ Dạ cũng không chịu nổi, nhưng cô chỉ có thể nhẹ vỗ về lừng Đào Tử.

Hạng Diệc Dương cũng xúc động kéo vai vợ yêu, xoay đầu cô chuyển qua trước ngực anh, tùy ý nước mắt nóng bỏng của Nhạc Hựu Đào xuyên qua tấm vải mỏng giọt giọt tụ lại trước ngực anh, giọt giọt rót vào lòng anh!

Triều Hoài!

Tốt nhất không cần để tao phát hiện ra hành tung của mày, bằng không Hạng Diệc Dương tao không thể không bắt mày làm thí nghiệm biến thái!

Gắt gao ôm lấy Nhạc Hựu Đào Hạng Diệc Dương âm thầm thề dưới đáy lòng.


Cũng không biết bọn Niệm Niệm bây giờ như thế nào.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét